Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1240: Chương 1240: Sơn trang trong rừng cây
Sắc mặt Hoàng Bất Giác trầm trọng nói:
- Đúng vậy, vừa rồi ta tiến vào cùng một giấc mộng, vẫn bị bóp cổ, không nhìn rõ chủ nhân của đôi tay đó là ai, nhưng ta cảm thấy hắn càng lúc càng dùng sức, ta có thể cảm thấy hắn muốn bóp chết ta.
- Nếu là như vậy, rất có thể bất kể chúng ta có tỉnh lại hay không, chỉ cần tiếp tục chìm vào giấc ngủ, chỉ cần giấc mộng chưa có kết quả, chúng ta vẫn sẽ xuất hiện ở trong giấc mộng đó.
Chu Phàm phỏng đoán:
- Chỉ là những tin tức này chúng ta chưa từng biết tới.
- Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, chúng ta vội vàng mà tới, vẫn chưa hiểu rõ hết về Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Cổ Ngạn mở miệng nói:
- Hai người các ngươi cẩn thận một chút, tiếp tục ngủ đi, chờ nửa canh giờ sau, ta sẽ gọi các ngươi.
Hai người Hoàng Bất Giác và Chu Phàm trầm mặc một chút, vẫn lại nằm xuống.
- Chỉ hi vọng ta đừng xuất hiện trong giấc mộng đó, rừng cây mặt người quỷ dị đó quả thật có chút không thích hợp, ác mộng ta gặp phải sợ rằng là nghiêm trọng hơn Hoàng đại nhân… Không, cũng không thể nói như vậy, chỉ có thể nói là phức tạp hơn, dẫu sao Hoàng đại nhân cũng là một mực bị bóp cổ, luận về nguy hiểm, vẫn là Hoàng đại nhân nguy hiểm hơn.
Trong lòng Chu Phàm nghĩ những chuyện có với không này, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Vẫn là tuyết màu đỏ, cách đó không xa vẫn là rừng rậm đỏ vỏ cây mặt người đó.
Mắt hắn có chút hoa lên.
Hắn lắc đầu, theo bản năng rời xa rừng rậm đỏ này, đi đến ba phương hướng thứ ba ngoài hai rừng rậm.
Chỉ là rất nhanh hắn phát hiện một thực tại đáng sợ: Bất kể hắn đi tới phương hướng nào, đều có thể gặp phải rừng rậm đỏ sẫm đó.
Rừng rậm vỏ cây mặt người giống hệt.
Hắn ngơ ngác đứng đó, trong lòng nghĩ thế giới băng tuyết này phải chăng là bị rừng rậm vỏ cây mặt người bao vây rồi.
Vậy hắn nên đi đâu?
Hắn ngơ ngác nhìn rừng rậm trước mắt, trong lòng có thanh âm đang không ngừng cảnh cáo hắn, bảo hắn đừng đi vào trong rừng rậm.
Trên thực tế hắn cũng nghĩ như vậy.
Trong rừng rậm truyền ra tiếng khóc của tiểu hài.
Tiếng khóc tiểu hài trong rừng cây mặt người truyền đến từng đợt.
Chu Phàm cứng đờ tại chỗ, ai… Ai đang khóc?
Hắn muốn xoay người rời đi, nhưng tiếng khóc đứt quãng rất nhỏ này giống như tóm lấy tim hắn, khiến cho hắn không chỉ không rời đi, ngược lại là lẳng lặng đứng tại chỗ nghe tiếng khóc.
Hắn giống như ma xui quỷ khiến nhấc chân đi đến rừng cây, cho đến khi tiến vào trong rừng cây, mới phát hiện mình đã tiến vào rừng cây.
Hắn ngỡ ngàng nhìn vỏ cây mặt người vặn vẹo nhăn nhúm trên thân cây xung quanh, tim hắn giống như lá rụng trên cây, không ngừng hạ xuống, rơi vào trong vực sâu vạn trượng đó.
Hắn không để ý tới tiếng khóc nữa, xoay người chạy ra ngoài, nhưng không biết chạy bao lâu, hắn phát hiện đường trong rừng cây dường như không có điểm cuối, hắn thủy chung không thể nhìn thấy tuyết màu đỏ ở ngoại giới.
Hắn nhớ rõ mình vừa tiến vào rừng cây không bao lâu, hơn nữa còn chậm rãi đi vào, hiện tại vì sao không ra được?
Hắn chạy mệt rồi, chỉ có thể dừng lại.
Tiếng khóc e một mực vang vọng bên tai.
Ai đang khóc?
Người khác ở đâu?
Hắn càng lúc càng sợ, sợ tiếng khóc của tiểu hài này, hắn không chạy nữa, chỉ đi ngược với phương hướng của tiếng khóc, chỉ cần thoát khỏi tiếng khóc đó là được rồi.
Nhưng bất kể hắn đi đâu, tiếng khóc đó giống như vẫn đi theo phía sau hắn, vừa không to hơn cũng sẽ không nhỏ đi.
Lại đi rất lâu trong rừng cây mặt người, hắn không nhịn được quay đầu nhìn, lần này nhìn thấy là tuyết đỏ hiếm thấy trong rừng cây, trên mặt đất tuyết là có một nam hài khoảng sáu tuổi đang đứng.
Tiểu nam hài để tóc ngắn, trên người mặc một kiện áo đỏ, tiếng khóc đó là từ trên áo đỏ truyền tới.
Tiểu nam hài có mắt đỏ tươi, hắn đang lạnh lùng chăm chú nhìn Chu Phàm.
Loại nhìn chăm chú này khiến Chu Phàm cảm thấy xương cốt toàn thân đều chấn động.
Hắn muốn chạy, hai chân lại giống như đổ chì.
Tiểu nam hài bỗng nhiên nhếch miệng bật cười, hắn vừa cười liền mang tới cho người ta một loại cảm giác lạnh lẽo quỷ dị, hắn tao nhã thi lễ khom người nói:
- Đúng là lâu ngày không gặp, hoan nghênh trở về.
Lâu ngày không gặp? Hoan nghênh trở về?
Chu Phàm có chút khó hiểu, hắn vẫn bảo trì trầm mặc.
- Chúng ta đã rất lâu là không chơi đùa ở sơn trang.
Tiểu nam hài lại nói.
Sơn trang? Ở đâu có sơn trang? Chu Phàm ngẩn người, lúc này hắn mới phát hiện phía sau tiểu nam hài không biết từ lúc nào có thêm một tòa trang viên được tường đỏ quây lại.
Cửa sắt đỏ như máu chậm rãi mở ra, tiểu nam hài xoay người đi vào trong sơn trang, biến mất trong tầm nhìn của Chu Phàm.
Chu Phàm không kìm được tiến vào trong sơn trang đỏ như máu đó.
Đi vào nhìn thấy vẫn là tiểu nam hài mặc áo đỏ, hắn đứng trên mặt tuyết hờ hững hỏi:
- Muốn chơi đắp người tuyết không? Chu Phàm không biết đáp lại thế nào.