Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1237: Chương 1237: Tin tức bị lộ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Đương nhiên là có.

Triệu Nhã Trúc trả lời:

- Kỳ thật rất đơn giản, chỉ cần sau khi ngươi rời khỏi Khôi Hà Không Gian, không ngủ nữa, rời khỏi hiểm địa đang ở, vậy chẳng khác nào rời khỏi phạm vi Hãi Mộng Chi Hoàn mà quái quyệt đó phát ra, vấn đề tất nhiên sẽ được giải quyết dễ dàng.

Chu Phàm trầm mặc, hắn cả tòa Thiên Huyễn Tuyết Sơn đều nằm trong phạm vi bao phủ của Hãi Mộng Chi Hoàn, hắn trong nhất thời không thể rời khỏi Thiên Huyễn Tuyết Sơn, hắn lại nói:

- Trừ biện pháp này ra thì sao?

- Trừ không được ngủ và lập tức rời xa ra, cũng không phải không có biện pháp khác, nhưng biện pháp này quá phức tạp, ngươi không dùng được.

Triệu Nhã Trúc lắc đầu nói.

- Khôi Hà Không Gian thì sao? Chỉ cần ta ngủ tiến vào Khôi Hà Không Gian, tỉnh lại rồi lại đi, Hãi Mộng Chi Hoàn này chắc không ảnh hưởng được tới ta chứ?

Chu Phàm lại hỏi.

Nếu là như vậy, chờ nửa canh giờ sau hắn tỉnh lại vượt qua đêm nay, mấy sau hắn sẽ tìm lý do để hai người Hoàng Bất Giác đừng lay tỉnh hắn, hắn hoàn toàn có thể dựa vào Khôi Hà Không Gian để tránh khỏi ảnh hưởng của Hãi Mộng Chi Hoàn.

- Phương pháp này không thể thực hiện được.

Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra nụ cười lạnh:

- Cho dù không ai cố ý lay tỉnh ngươi, nếu ngươi ở lại nơi bị Hãi Mộng Chi Hoàn ảnh hưởng, mỗi ngày ở lại Khôi Hà Không Gian tối đa bằng nửa canh giờ ở ngoại giới, sẽ bị bức rời khỏi Khôi Hà Không Gian.

Chỉ cần ở ngoại giới trôi qua nửa canh giờ sẽ bị kéo ra khỏi Khôi Hà Không Gian?

Chu Phàm nhíu mày.

- Ta không nói dối đâu, ngươi nhìn chân của ngươi kìa.

Triệu Nhã Trúc lại chậm rãi nói.

Chu Phàm cúi đầu nhìn về phía chân của mình, chân của hắn đã có sương mù lượn lờ, đây là một đặc trưng của hắn sắp bị kéo ra khỏi Khôi Hà Không Gian.

Thực Phù cũng nhìn thấy, có điều nàng rất nhanh liền di dời tầm mắt.

- Vì sao lại như vậy? Chẳng lẽ thuyền cũng không cản được sự ăn mòn của Hãi Mộng Chi Hoàn à?

Chu Phàm có chút khó hiểu hỏi.

- Cái này thì sao ta biết được?

Triệu Nhã Trúc nhún vai nói.

Chu Phàm lại thử hỏi thuyền một chút, nhưng thuyền không đáp lại.

Chu Phàm suy đoán, có thể là bởi vì thuyền không muốn có quá nhiều liên lụy với ngoại giới, bằng không sẽ không có cách xóa đi tất cả dấu vết của người lên thuyền đã chết trên thế gian.

Về phần là vì sao, ngay cả Triệu Nhã Trúc cũng không biết, Chu Phàm tất nhiên cũng không đoán được, cách làm của thuyền thật sự quá cổ quái.

- Vì sao ngươi có biện pháp đơn giản như vậy lại không dùng? Hay là ngươi đang bị nhốt ở hiểm địa đó?

Triệu Nhã Trúc có chút tò mò hỏi.

Nếu có thể sau khi tỉnh lại lập tức thoát khỏi phạm vi bao phủ của Hãi Mộng Chi Hoàn, Chu Phàm sẽ không hỏi nàng có biện pháp khác hay không.

- Cái này không liên quan tới ngươi.

Chu Phàm lạnh lùng nói, hắn có chút cảnh giác nhìn Thực Phù.

Từ khi có thêm một người phụ tá, Chu Phàm luôn cẩn thận với bất kỳ tin tức nào, không dám tiết lộ một chút tin tức của mình.

- Không nói thì thôi.

Triệu Nhã Trúc nói với vẻ khinh thường:

- Nhưng ta khuyên ngươi hay là sau khi rời khỏi Khôi Hà Không Gian thì mau chóng tránh xa nơi đó, bằng không… Ngươi đừng quên, ngươi lâm vào trong ảo tượng, sẽ có khả năng bị Ẩn Tuyến Lô tìm được.

Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn đương nhiên vẫn nhớ rõ, Ẩn Tuyến Lô là quái quyệt không thể biết cấp, từ sau lần trước ăn Huyễn Linh Quả lâm vào ảo tượng rồi bị Ẩn Tuyến Lô xâm nhập ảo tượng, hắn một mực không quên.

Ẩn Tuyến Lô có thể lại xâm nhập khi hắn xa vào trong ảo tượng.

- Có điều cho dù gặp phải cũng không sao.

Triệu Nhã Trúc lại cười nói:

- Nói chung ta đã có hợp đồng với ngươi, nếu ở trong ảo tượng gặp phải Ẩn Tuyến Lô, ngươi có thể gọi tên của ta, để ta tới cứu ngươi.

Chu Phàm hừ lạnh một tiếng, loại phương pháp cứu mạng này chính là phải trả một cái giá cực đắt, cần hắn trả công bằng một lần phụ thân, không đến lúc vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn kêu gọi tên của Triệu Nhã Trúc.

Nửa canh giờ có đôi khi sẽ trôi qua cực nhanh ở Khôi Hà Không Gian, tối nay Chu Phàm và Triệu Nhã Trúc chỉ nói chuyện một lúc, nửa canh giờ ở ngoại giới đã sắp hết.

Sương mù đã lan tới cổ Chu Phàm, hắn hơi nhướng mày nói:

- Ngươi nghĩ cho kỹ đi, thật sự không có cách nào à? Nếu có, ta có thể trả một thù lao không tồi cho ngươi.

- Thật đáng tiếc, ta thật sự không có biện pháp ngươi có thể sử dụng.

Triệu Nhã Trúc lắc đầu, nếu có, nàng đã sớm báo giá để bóc lột Chu Phàm một lần.

Chu Phàm thở dài tiếc nuối, sương mù đã triệt để nhấn chìm hắn, khi sương mù tản ra, thân ảnh của hắn cũng biến mất ở trên thuyền.

Trên thuyền lập tức chỉ còn lại Triệu Nhã Trúc và Thực Phù, hai người trầm mặc một lúc, Triệu Nhã Trúc mở miệng hỏi:

- Vì sao ngươi không hỏi ta, hắn liệu có chết hay không?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...