Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1235: Chương 1235: Lên núi top 3 (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sau khi hỏi xong tình huống cơ bản, giáo tập thi lễ với ba người Trọng Điền, chuẩn bị lui ra khỏi đài bạch ngọc, lúc này Trọng Điền mở miệng hỏi:

- Hậu Thập Tam Kiếm tới đâu rồi?

- Vừa tiến vào rừng cây băng.

Giáo tập trả lời.

Vừa tiến vào rừng cây băng… Khóe miệng Trọng Điền giật giật, sao Kiếm Tông lại phái một đóa hoa lạ như vậy tới đây?

Viên Hải và Trương Lý lão thái gia cũng bật cười.

Giáo tập cảm thấy Hậu Thập Tam Kiếm có chút thú vị, tất cả thí sinh đều đã lên núi, Hậu Thập Tam Kiếm lại vẫn đang lang thang ở ngoài rừng cây băng.

Giáo tập rời khỏi, Trọng Điền nhìn điểm sáng trên Huyền Quang Ngọc Bích, trầm mặc một chút nói:

- Cũng không biết qua tối nay có thể còn lại bao nhiêu người?

Viên Hải và Trương Lý lão thái gia cũng nhíu mày, bởi vì qua đêm ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn là chuyện rất nguy hiểm.

Trên núi, tuyết lạnh sớm đã triệt để dừng lại.

Xung quanh sơn bình là yên tĩnh không tiếng động, ba người Chu Phàm sớm đã bố trí chuẩn bị đêm, Dạ Quang Phù Châu tỏa ra bạch quang nhu hòa.

Vị trí bọn họ lựa chọn qua đêm rời xa vách sơn bình, bởi vì qua đêm ở cạnh vách đá tầm nhìn sẽ thiếu hụt, hơn nữa rất có thể sẽ có quái quyệt leo lên vách đá tới đánh lén.

Vì vậy bọn họ lựa chọn vị trí trống trải ở giữa sơn bình, không sợ bị phát hiện, là vì vào ban đêm không có tiểu đội thí sinh nào tiếp tục leo lên trên, làm như vậy quá nguy hiểm, không ai dám leo núi vào ngay đêm như vậy.

Ba người ngồi quây cùng một chỗ, ăn một chút lương khô, giảm bớt mệt nhọc gặp phải trong một ngày qua.

Cách bọn họ không xa là Quỷ Táng Quan, ba bóng xám cạnh quan tài gỗ lim trên xe trượt sắt đang chăm chú nhìn bọn họ.

Nhưng bọn Chu Phàm sớm đã quen rồi, bỏ qua không để ý, dẫu sao bọn họ hiện tại vẫn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Chỗ nguy hiểm của qua đêm ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn là ở một khi ngủ say, rất có thể sẽ không thể tỉnh lại nữa, chết đi khi đang ngủ.

Cho nên võ giả cho dù leo lên Thiên Huyễn Tuyết Sơn, cũng sẽ lựa chọn tận lực xuống núi trước khi trời tối, nếu không phải khó khăn, đều sẽ không qua đêm ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

- Theo những người qua đêm mà vẫn sống sót ở núi tuyết kể lại, bọn họ có một số là không mơ thấy gì, có một số nói mình mơ thấy một số thứ kỳ quái, có một số nói mình gặp ác mộng, thiếu chút nữa thì chết đi trong ác mộng, cách nói của mỗi người đều khác nhau.

- Không ai biết những người sau khi ngủ thì vĩnh viễn chết đi rốt cuộc gặp phải gì, nhưng bọn họ tuyệt đối sẽ không bị đông chết sau khi ngủ.

Cổ Ngạn nói xong uống một ngụm rượu, nói.

Qua đêm trong tuyết rét lạnh, có khả năng sẽ bởi vì rét lạnh mà từ đó không tỉnh lại nữa.

Nhưng đối với thể chất cường hãn của võ giả mà nói, loại tình huống này là rất ít xuất hiện, nói cách khác khi bọn họ chìm vào giấc ngủ đã phát sinh một số chuyện đặc thù, từ đó mà không thể tỉnh lại nữa.

Mà người chết thì không thể mở miệng nói chuyện.

- Mỗi một người chết khi ngủ ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn thân thể đều không có bất kỳ điều gì dị thường, chắc là nơi này có vấn đề.

Hoàng Bất Giác dùng tay chỉ chỉ vào huyệt Thái Dương của mình, nói.

Nhân hồn xuất hiện vấn đề, là suy đoán mà tất cả người cho rằng có khả năng nhất.

- Nhưng chúng ta lại không thể không ngủ.

Chu Phàm nhướng mày nói.

Võ giả tinh lực dồi dào, bình thường cho dù nhắm mắt vận chuyển công pháp chống đỡ mấy ngày không ngủ cũng không sao, nhưng một chỗ kỳ lạ của Thiên Huyễn Tuyết Sơn là ở ban đêm nếu không ngủ đủ một nửa canh giờ, lúc đó sẽ mỏi mệt hơn thức đêm ngoài núi tuyết cả chục lần, đồng thời sẽ mệt hơn từng ngày.

Đây là sự thực mà võ giả từng trèo lên Thiên Huyễn Tuyết Sơn dùng máu và nước mắt thăm dò ra, bọn họ ngày mai còn phải tiếp tục trèo lên, ở hiểm địa như Thiên Huyễn Tuyết Sơn này, nếu là bởi vì mỏi mệt mà nhất thời hoảng hốt, vậy có thể sẽ đánh mất tính mạng.

Mà mỏi mệt trên tinh thần ở giai đoạn võ giả, bình thường cần dựa vào giấc ngủ để khôi phục.

Chỉ là leo lên hôm nay, thể lực của bọn họ mất đi không tính là nghiêm trọng, vận chuyển công pháp điều dưỡng một chút là thể khôi phục lại, nhưng mỏi mệt cảm thấy trên tinh thần nếu không ngủ, ngày mai bất kể leo lên trên hay là đi xuống rời khỏi, đều sẽ cảm thấy rất khó giải quyết.

- Cũng không phải không thể, nghe nói có một số đan dược có thể đề thăng tinh khí thần của con người, nói không chừng có thể chống đỡ mấy ngày, nhưng hiện tại trên tay chúng ta không có đan dược như vậy.

Cổ Ngạn cười khổ nói.

- Vậy chỉ có thể ngủ, chúng ta dựa theo biện pháp trước đó để làm, người gác đêm cứ cách nửa canh giờ sẽ thử lay tỉnh hai người còn lại.

Hoàng Bất Giác nghĩ một chút rồi nói.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...