Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1234: Chương 1234: Lên núi top 3

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Báo, trước mắt còn lại một trăm bốn mươi bảy thí sinh ngày mai sẽ tiếp tục lên núi, thí sinh bị đào thải sống sót có mười người, từ bỏ xuống núi, giữ lại tư cách sát hạch mười một người, thí sinh tử vong ba mươi ba người.

Một vị giáo tập đi lên đài bạch ngọc, nói.

Tử vong ba mươi ba người!

Con số này khiến sắc mặt ba người Trọng Điền khẽ biến, phải biết rằng người chết đều là thiên tài trẻ tuổi của Đại Ngụy triều, mới là ngày đầu tiên lên núi của thi việt dã đã chết nhiều người như vậy rồi.

Hơn nữa đây chỉ là thí sinh, bọn họ chết, tùy tùng bên cạnh lại có bao nhiêu người có thể sống sót?

- Sao lại chết nhiều như vậy? Đại đa số không phải đều mang theo tùy tùng sao?

Trọng Điền lạnh giọng hỏi.

- Theo quan sát của chúng ta, trừ những thí sinh tử vong bất ngờ, phần lớn là chết vì biết rõ nguy hiểm lại vẫn xung động lựa chọn mạo hiểm rồi bất hạnh vẫn lạc.

Giáo tập đó chua chát nói.

Mỗi một danh ngạch của lớp chữ Giáp đều ngụ ý cho lợi ích to lớn, vì vậy luôn sẽ có thí sinh biết rõ phía trước có nguy hiểm, vẫn bí quá hoá liều.

- không phải ta đã nói với bọn họ, nếu không được thì lui lại, những kẻ ngu xuẩn này…

Trọng Điền thở dài.

- Hiện tại ai đi được cao nhất rồi?

Trương Lý lão thái gia bình tĩnh hỏi.

- Ôn Hiểu, hiện tại hắn đã trèo lên được một ngàn hai trăm trượng.

Khi giáo tập nói tới đây trên mặt lộ ra một tia kính nể.

Thiên Huyễn Tuyết Sơn chỉ cao ba ngàn trượng, Ôn Hiểu đã đi sắp hết một nửa lộ trình rồi.

Ba vị quan chủ khảo Trọng Điền cũng hơi động dung, cho dù có tùy tùng tương trợ, nhưng Thiên Huyễn Tuyết Sơn nguy hiểm, có đôi khi không phải tùy tùng có thể giúp được, vẫn cần thực lực của bản thân cường hãn mới được.

- Hạng hai thì sao?

Trương Lý lão thái gia lại hỏi.

- Hạng hai là Nhất Hành, hắn khởi bước chậm hơn Ôn Hiểu, nhưng cũng leo lên được một ngàn một trăm trượng.

Giáo tập chậm rãi nói.

Trọng Điền và Trương Lý lão thái gia đều nhìn Viên Hải.

Sắc mặt Viên Hải bình tĩnh, không nói gì.

- Thứ ba là Trứu Thâm Thâm, hắn đã leo lên được một ngàn năm mươi trượng.

Giáo tập đó không đợi ba người Trọng Điền hỏi, lại nói ra người thứ ba.

Trứu Thâm Thâm?

Vẻ mặt ba người Trọng Điền ngỡ ngàng, bọn họ trước giờ chưa từng nghe qua cái tên này.

- Trứu Thâm Thâm là nhân sĩ Cao Tượng Huyện Lạc Thủy Hương Thiên Lương Lý, không biết vì sao, hắn mời được Trấn Tây Sứ Trương công công của Cao Tượng Nghi Loan Ti Phủ làm tùy tùng.

Giáo tập mở miệng nói, trong mắt hắn cũng lộ ra vẻ nghi hoặc.

Tình báo này là khi hắn vừa ở dưới đài biết được Trứu Thâm Thâm đứng thứ ba, trao đổi với giáo tập khác mới hay.

Dẫu sao Trứu Thâm Thâm lặng lẽ vô danh, nhưng Trương công công thì không ít giáo tập của thư viện vẫn biết, mới bởi vậy mà biết Trương công công làm tùy tùng cho một thí sinh tên là Trứu Thâm Thâm.

- Trương công công à?

Sắc mặt Trương Lý lão thái gia có chút vi diệu, không phải nói Trương công công mạnh, mà là Trương công công đến từ hoàng cung,

- Trứu Thâm Thâm liệu có phải là hậu duệ của vị thiên hoàng nào không?

Trương Lý lão thái gia không phải người miệng không biết đóng, hắn cố ý nói ra lời này, chính là muốn xem phản ứng của Trọng Điền và Viên Hải

Cho nên cặp mắt đó của hắn vẫn híp lại một mực đang nhìn Trọng Điền và Viên Hải.

Trên mặt Viên Hải và Trọng Điền lộ ra vẻ kinh ngạc, không thể không nói, suy đoán này của Trương Lý lão thái gia là có khả năng.

Trong lòng Trương Lý lão thái gia có chút thất vọng, bởi vì từ biểu cảm trên mặt Viên Hải và Trọng Điền cho thấy, hiển nhiên cũng không biết việc này.

Vị giáo tập đó lại cúi đầu, không dám lên tiếng.

- Cho dù phải thì sao?

Trọng Điền lắc đầu sắc mặt bình tĩnh nói.

Cho dù phải thì sao?

Sắc mặt Viên Hải đờ đẫn.

Trương Lý lão thái gia im lặng, hắn biết Trọng Điền nói đúng, hoàng thất Đại Ngụy truyền thừa đến nay, đừng nói hoàng thất Lý thị số lượng nhân khẩu to lớn, cho dù là đương kim Thánh Thượng, cũng có mấy trăm Hoàng tử, cho dù Trứu Thâm Thâm là một Hoàng tử trong đó, dựa vào đó đi lên cũng không có bất kỳ tác dụng gì.

Trừ khi là danh sách đã tiến vào danh sách kế thừa, nhưng Hoàng tử tiến vào danh sách kế thừa, Trương Lý gia muốn bám lấy, chỉ sợ cũng phải đứng sau.

Cho nên mới nói biết cũng không có ý nghĩa gì.

Ba người Trọng Điền không hỏi về người xếp thứ tư, mà là lại hỏi thứ hạng của mấy thí sinh bọn họ quan tâm.

Bởi vì bọn họ biết đừng nói là sau hạng tư không có ý nghĩa gì, cho dù là top 3, trước mắt cũng chỉ là có ưu thế mà thôi, hôm nay chỉ là ngày đầu tiên lên núi, mấu chốt là phải xem mấy ngày sau.

Đây chính là Thiên Huyễn Tuyết Sơn, không phải nói hiện tại dẫn trước thì có thể một mực dẫn trước, rất có khả năng một ngày sau, thứ hạng sẽ thay đổi toàn bộ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...