Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1233: Chương 1233: quyền đầu nắm chặt (2)
Cho dù cấp bậc nhân loại bình xét chưa chắc đã chuẩn xác, nhưng có không chuẩn xác tới mấy, Ngân Đẩu có thể được xếp vào cấp Huyết Lệ, tất nhiên là có chỗ lợi hại của chúng.
Ban đầu Cổ Ngạn còn cho rằng bọn họ không động thủ với Quỷ Táng Quan, nhưng nếu Quỷ Táng Quan dám động thủ với ba người, bọn họ hợp lực, cũng có thể có sức đánh một trận, nhưng hiện tại hắn đã biết mình sai hoàn toàn rồi.
- Không biết.
Hoàng Bất Giác lắc đầu, sắc mặt trầm thấp nói:
- Quỷ Táng Quan xuất he ở Lạc Thủy Hương đầu tiên, nhưng không tạo thành quá nguy hại lớn, hiện tại xem ra, Nghi Loan Ti chúng ta vẫn xem nhẹ nó, sau khi trở về, ta phải đề cao cấp bậc nguy hiểm của nó.
Quái quyệt như vậy không xuất thủ thì còn đỡ, nhưng nếu thực sự đột nhiên nổi điên, đừng nói là Lạc Thủy Hương, cho dù là Cao Tượng Nghi Loan Ti Phủ cũng không ứng phó được, đến lúc đó chỉ có thể nhờ thư viện và Đại Phật Tự giúp đỡ.
Hoàng Bất Giác hiện tại vẫn không thể xác nhận, nên đề thăng Quỷ Táng Quan tới loại cấp bậc nào mới thích hợp, cho dù là quái quyệt cấp Huyết Lệ cũng chưa chắc đã đáng sợ bằng Quỷ Táng Quan.
Theo Hoàng Bất Giác, sau lần này, thu hoạch lớn nhất trước mắt chính là đã cho hắn biết sự đáng sợ của Quỷ Táng Quan.
Chu Phàm không nói gì, nhưng khóe mắt giật giật, hắn nhớ tới lần gặp Quỷ Táng Quan đầu tiên, hắn còn muốn ra tay với Quỷ Táng Quan, nhưng may mà hắn trước nay không phải loại người khinh xuất như vậy, bằng không hắn đoán đã bị giết, để vào trong quan tài gỗ lim mang đi rồi.
May mà Quỷ Táng Quan này chỉ có tật xấu đi theo người ta, chứ không có thói quen trực tiếp động thủ, bằng không hắn có thể là số kiếp đã định.
Hắn lại nghĩ tới hắc long nói Quỷ Táng Quan rất giống Táng Quỷ s thời đại của nàng, nhưng hiện tại xem ra, hai bên có lẽ chính là một quái quyệt.
Hơn nữa Quỷ Táng Quan chưa chắc đã bị suy yếu như hắn nghĩ, nhìn thủ đoạn giết chết Ngân Đẩu dễ dàng của nó, cái này gọi là bị suy yếu à?
Thời kỳ đỉnh phong của nó còn đáng sợ tới cỡ nào?
- Đi thôi, nếu nó muốn động thủ với chúng ta, chúng ta cũng chỉ có thể tách ra mà bỏ chạy thôi.
Chu Phàm không nghĩ nữa, cười khổ nói.
Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn cũng cười khổ, tách ra bỏ chạy, Quỷ Táng Quan có khả năng rất lớn sẽ đi theo Chu Phàm, nhưng bọn họ bọn họ cũng chỉ có thể bỏ chạy, chứ không phải đi giúp Chu Phàm.
Quỷ Táng Quan này vượt xa phạm vi thực lực của bọn họ, nếu thật sự xuất hiện loại tình huống này, vậy bọn họ chỉ có thể nói với Chu Phàm một tiếng xin lỗi, cũng hi vọng Chu Phàm có thể thuận lợi đào thoát.
Qua Thiên Huyễn Sơn Hác, ba người Chu Phàm tiếp tục leo lên trên, lúc này gió tuyết đột nhiên ngừng lại, cước trình của bọn họ cũng nhanh hơn không ít.
Cho dù gió tuyết đã yếu đi rất nhiều, nhưng theo trèo lên cao, nhiệt độ của Thiên Huyễn Tuyết Sơn vẫn đang không ngừng giảm xuống.
Địa hình của Thiên Huyễn Tuyết Sơn đa dạng, có lúc là vách đá thẳng đứng, có lúc là thiên câu vạn hác đan xen, có lúc là bãi núi bằng phẳng, thiên kì bách quái.
Nhưng bất kể là như thế nào, bọn họ vẫn đang không ngừng leo lên trên.
Cho đến khi tới một sơn bình (mặt núi bằng phẳng) có độ cao chín trăm trượng, bọn Chu Phàm mới dừng bước.
Bởi vì sắc trời đã hơi tối.
Bọn họ phải qua đêm trên sơn bình phủ kín băng tuyết rộng nửa mẫu này.
Một đường vượt qua Thiên Huyễn Sơn Hác tới giờ, bọn họ lại gặp một số nguy hiểm, nhưng những nguy hiểm này so với vượt qua Thiên Huyễn Sơn Hác thì không đáng nhắc tới.
Một đường đi tới này, vừa không gặp phải tiểu đội thí sinh của Ôn Hiểu, cũng không gặp phải tiểu đội thí sinh khác.
Chu Phàm dọc theo vách đá của sơn bình leo lên, sau khi tới độ cao nhất định, quan sát xung quanh, không phát hiện tung tích của tiểu đội thí sinh nào, rất nhanh hắn lại đi xuống nói:
- Không nhìn thấy bất kỳ ai.
- Vậy xem ra tốc độ của chúng ta không tính f nhanh, cho nên mới không gặp được bọn họ.
Hoàng Bất Giác trầm ngâm một chút nói.
- Không gặp cũng không tính là chuyện xấu.
Cổ Ngạn chậm rãi nói.
- Đã vậy mà chuẩn bị qua đêm đi.
Chu Phàm nghiêm túc nói.
Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều gật đầu, trên mặt cũng lộ ra vẻ ngưng trọng.
Chỗ đáng sợ của Thiên Huyễn Tuyết Sơn quá nhiều, nhưng một trong mấy hạng phía trước chính là qua đêm ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Theo màn đêm buông xuống, trên quảng trường phủ lên một viên phù châu (hạt châu bồng bềnh) trắng sáng.
Phù châu chiếu sáng khiến cho cả quảng trường sáng như ban ngày.
Các giáo tập đứng dưới Huyền Quang Ngọc Bích bận rộn công việc theo dõi.
Trọng Điền, Viên Hải, Trương Lý lão thái gia ngồi trên chủ vị của đài bạch ngọc, sắc mặt nghiêm túc mà trầm mặc.
Hôm nay là ngày đầu tiên đại đa số thí sinh lên núi, cũng là một ngày nguy hiểm nhất.