Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1231: Chương 1231: Ngân Đẩu
Cho dù là Cổ Ngạn ở trong không trung, cũng có thể thông qua nghe tiếng phân biệt vị trí, hắn chỉ dùng dư quang nhìn hòn đá nhỏ bắn nhanh đến, hừ lạnh một tiếng, chân khí hiện lên ở chân trái, đạp ra một cước, rầm một tiếng, hòn đá nhỏ bị đạp vỡ thành phấn đá.
Sau một đạp này Cổ Ngạn thoải mái bay tới bên kia khe rãnh, xoay người nhìn Chu Phàm và Hoàng Bất Giác.
- Chắc không phải là hòn đá nhỏ ta ném chứ?
Chu Phàm có chút kinh ngạc hỏi.
- Không thể nào, nói không chừng chỉ là vừa khéo mà thôi, vậy tới phiên ta.
Hoàng Bất Giác gấp quạt xếp lại, hai chân nhẹ nhàng bước một bước, lăng không bay về phía bên Cổ Ngạn.
Trong nháy mắt Hoàng Bất Giác vừa nhảy lên, trong khe rãnh lập tức có mấy chục quả cầu lửa bốc lên, trong mỗi một quả cầu lửa đều bọc một đạo phù lục.
Rất giống với phù lục thăm dò Hoàng Bất Giác vừa ném.
Hoàng Bất Giác nhìn thấy mấy chục quả cầu lửa bắn về phía hắn, hơi biến sắc, quạt xếp trong tay mở ra, một cỗ cuồng phong quét qua, thổi cho mấy chục quả cầu lửa bọc phù lục bắn tới rơi xuống dưới, mà Hoàng Bất Giác cũng mượn lực hạ xuống bên kia.
Hoàng Bất Giác xoay người, sắc mặt quái dị nói:
- Hình như là đạo phù lục ta vừa ném.
Nói cách khác ném hòn đá nhỏ sẽ bắn ra hòn đá nhỏ, ném phù lục sẽ bắn ra phù lục?
Nhưng bọn họ chỉ ném xuống hai thứ, ff lần thứ ba sẽ xuất hiện gì?
Chu Phàm nghĩ một chút, hắn không dám cược, hắn lại khom người ném một hòn đá nhỏ, nếu đúng là quy luật mà hai lần bọn họ nhảy qua tổng kết ra, Chu Phàm hi vọng khi hắn nhảy, bắn lên cũng là hòn đá nhỏ, cho dù hòn đá nhỏ có nhiều tới mấy, hắn cũng không cảm thấy đáng sợ.
- Biện pháp không tồi, có lẽ bắn ra sẽ là hòn đá nhỏ.
Hoàng Bất Giác cười khen.
Chu Phàm không nghĩ nhiều, hắn nhìn khe rãnh đen xì, hai chân dùng sức bước một bước, cả người giống như một đường vòng cung lăng không bay lên.
Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều ngưng thần nhìn Chu Phàm lăng không bay tới.
Chu Phàm hơi cúi đầu, tâm thần đặt trong khe núi như vực sâu dưới chân.
Không có hòn đá nhỏ bắn lên, Chu Phàm đã nhảy đến điểm cao nhất, mắt thấy sắp hạ xuống bên kia.
Lúc này, tiếng vù vù vang lên, không trung hiện lên mười con phi trùng to bằng nửa bàn tay, phi trùng hơi giống với ong vàng, nhưng đầu lại to tới thần kỳ, chiếm một nửa toàn thân.
Chu Phàm nhìn mười con phi trùng này, mắt hắn hơi thắt lại, hắn nhìn thấy trên người mỗi một con phi trùng đều có người nhỏ màu bạc khoảng hai tấc đang ngồi, trên đầu người nhỏ cắm cánh lông, trên cánh tay trái buộc vòng nhỏ màu vàng, tay phải chúng thì cầm một cây tiêu thương màu bạc.
Khi Chu Phàm nhìn thấy người nhỏ màu bạc này, lập tức nhận ra đây là đàn quái quyệt Ngân Đẩu cấp Huyết Lệ.
Nếu là ở bình địa, gặp phải đàn quái quyệt Ngân Đẩu chỉ là cấp Huyết Lệ này, Chu Phàm sẽ không cảm thấy gì, nhưng hiện tại hắn đang ở trong không trung.
Chu Phàm thậm chí không chút do dự, thân thể hắn có tử kim quang mang hiện lên, tay phải khẽ động, bốp một cái, đao gỉ trong tay đã ra khỏi vỏ, đao gỉ vừa bổ tới chính là mấy chục đạo đao quang bay về phía đàn quái quyệt Ngân Đẩu.
Người nhỏ màu bạc cưỡi phi trùng linh hoạt phân tán ra, trong miệng chúng phát ra tiếng rít bén nhọn, tiêu thương trong tay đã bắn ra.
Hơn mười đạo kim quang chỉ to hơn sợi tóc một chút nhìn thì dường như không có tác dụng gì, nhưng chúng là bắn về phía hai mắt của Chu Phàm.
Sau khi ném tiêu thương, các Ngân Đẩu lại kẹp mạnh phi trùng dưới chân, phi trùng bay xuống phía dưới, chúng là nhắm vào hai chân Chu Phàm.
Bởi vì mục tiêu quá nhỏ, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn ở bên kia đều thúc thủ vô sách, nếu bọn họ dám phát ra cương khí để công kích, như vậy công kích sẽ bao phủ cả Chu Phàm.
Chu Phàm mắt nhìn hơn mười tiêu thương màu vàng nhanh chóng đâm tới, hắn biết, nếu như bị đâm trúng, nếu Tử Kim Diện Giáp không phòng ngự được, vậy không chỉ là mắt của hắn sẽ bị hủy, hắn cũng sẽ chết.
Bởi vì theo ghi chép thì tiêu thương màu vàng của đàn quái quyệt Ngân Đẩu này là có kịch độc.
Trong nháy mắt này, Chu Phàm thổi ra một âm tiết quái dị.
Long Thần Ngữ.
Gợn sóng màu vàng chỉ Chu Phàm mới có thể nhìn thấy tản ra quanh người hắn, gợn sóng bị hắn khống chế trong phạm vi ba thước, hơn mười tiêu thương màu vàng và những Ngân Đẩu đang cưỡi phi trùng bay nhanh tới đều bị bao phủ trong gợn sóng màu vàng, chúng ngừng lại trong không trung.
Nhưng Chu Phàm không dừng, trong nháy mắt Long Thần Ngữ thốt ra, đao gỉ trong tay cũng vung, giơ ngang trước mắt hắn.
Tiếng leng keng liên tiếp vang lên, hơn mười cây tiêu thương màu vàng toàn bộ đều nện lên sống đao bị đẩy lùi.
Tiêu thương sắc bén, nhưng không thể khiến Tinh Sương Đao tổn hại, hơn nữa thể tích của chúng quá nhỏ, lực đạo chỉ mang tới ảnh hưởng cực kỳ bé nhỏ đối với Chu Phàm bay về bên kia.