Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1230: Chương 1230: Thiên Huyễn Sơn Hác (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Thời tiết núi tuyết thay đổi thất thường, loại thời tiết này kỳ thật đã xem như là tốt rồi.

Thời tiết ác liệt hơn ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn cũng không kỳ quái gì, nếu gió tuyết quá lợi hại, bọn họ không thể không dừng lại tránh một chút, chờ thời tiết chuyển biến tốt hơn mới lại tiếp tục leo lên.

Mà Quỷ Táng Quan rất nhẹ nhàng đi sau lưng bọn họ.

Ba người Chu Phàm cứ vậy lại kiên trì đi thêm một trăm trượng, ba người dừng chân trước một khe rãnh.

Khe rãnh dài hai trượng, bên dưới sâu không thấy đáy, bọn họ đi năm trăm trượng, nhưng khe rãnh này tuyệt không chỉ có năm trăm trượng, bởi vì khe rãnh rạn nứt, sâu không thấy đáy.

- Đây là Thiên Huyễn Sơn Hác à?

Trong mắt Cổ Ngạn lộ ra vẻ cảnh giác rất sâu.

Thiên Huyễn Sơn Hác là xoay tròn đứt gãy quanh Thiên Huyễn Tuyết Sơn, tất cả người trèo lên Thiên Huyễn Tuyết Sơn đều có khả năng gặp phải Thiên Huyễn Sơn Hác nứt gãy này, nhưng không ai biết được sẽ gặp phải Thiên Huyễn Sơn Hác ở độ cao nào, lại sẽ gặp phải bao nhiêu lần.

Cự ly Hai trượng, cho dù là võ giả thực lực bình thường, cũng có thể thoải mái phóng qua.

Nhưng ba người Chu Phàm lại chậm chạp không lướt qua khe rãnh này, Thiên Huyễn Sơn Hác cự ly hai trượng, đối với bọn họ mà nói lại giống như lạch trời khó có thể vượt qua.

Nhảy qua Thiên Huyễn Sơn Hác là một chuyện rất nguy hiểm.

Chỗ nguy hiểm của nhảy Thiên Huyễn Sơn Hác là không ai biết sẽ phát sinh chuyện gì.

Đây là Chu Phàm từ từ trong sách và trong miệng hai người Hoàng Bất Giác biết được, không ai nói rõ nguy hiểm của Thiên Huyễn Sơn Hác có bao nhiêu loại, bởi vì võ giả từ trong đó nhảy qua, nguy hiểm phát sinh mỗi lần đều khác nhau, nhẹ thì nổi lên một cơn gió, chỉ cần dùng chưởng nhẹ nhàng bổ một cái là có thể bổ tan.

Nhưng có một số nguy hiểm khá là mạnh, như quái quyệt đột nhiên từ trong khe núi nhảy ra, kéo võ giả nhảy qua xuống, từ đó không còn ai thấy những võ giả đó nữa.

Hiện tại vẫn chưa từng nghe qua có ai có thể từ trong khe núi leo lên.

Nhảy qua Thiên Huyễn Sơn Hác là đủ loại nguy hiểm đều có, mà lại rất ít có lúc giống nhau, đây mới là chỗ nguy hiểm của Thiên Huyễn Sơn Hác.

Về phần dọc theo bên rìa Thiên Huyễn Sơn Hác mà đi kiểu xoắn ốc lên?

Vậy lại càng không thể thực hiện được, bởi vì dọc theo bên rìa xoắn ốc đi lên, lộ trình sẽ bị kéo dài, nhưng lại không phải vì lãng phí thời gian, hiện tại thi việt dã vẫn còn nhiều ngày, nói không chừng vẫn đủ, mà là bởi vì lộ trình bị kéo dài, nguy hiểm gặp phải sẽ nhiều hơn.

Dưới so sánh, còn không bằng thử nhảy qua Thiên Huyễn Sơn Hác.

Chu Phàm nhặt một hòn đá nhỏ, ném vào bên trong, hòn đá nhỏ như đá chìm đáy biển, không truyền đến bất kỳ hồi âm gì.

Hoàng Bất Giác lấy ra một đạo phù chỉ, cũng ném xuống khe rãnh, phù chỉ ở trong không trung hóa thành một quả cầu lửa trầm xuống, sau khi rơi xuống hai trượng thì dần dần tắt.

Hoàng Bất Giác nhìn chằm chằm khe rãnh sâu không thấy đáy, nói:

- trên đỉnh không nhìn thấy quái quyệt.

Đương nhiên, không nhìn thấy chỉ có khả năng rất lớn là không có, không đại biểu cho nhất định không có.

- Ai nhảy trước?

Hoàng Bất Giác nhìn lướt qua Chu Phàm và Cổ Ngạn hỏi.

Loại chuyện này, hiển nhiên là nhảy trước nguy hiểm nhất.

Dẫu sao tồn tại nguy hiểm gì, cũng có thể nhất là rơi xuống trên người người đầu tiên.

Người nhảy sau ngược lại sẽ thoải mái hơn không ít.

Chu Phàm cười nói:

- Để ta trước.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn là tiền bối của hắn, hai người trước khi giúp hắn đã nói là sẽ không liều mạng, loại chuyện như này, Chu Phàm vẫn quyết định để mình làm trước.

Sau khi Chu Phàm nói xong, Cổ Ngạn lắc đầu nói:

- Cảnh giới của ngươi thấp nhất, hay là để ta đi.

- Cổ đại sư nói rất có lý, hai người chúng ta đều có cảnh giới cao hơn ngươi, kinh nghiệm cũng phong phú, cho dù có chuyện gì, đều có thể nghĩ cách ứng đối được, để ta hoặc là Cổ đại sư làm trước thì thích hợp hơn.

Hoàng Bất Giác cũng trầm ngâm một chút nói.

Chu Phàm thấy thái độ của hai người Cổ Ngạn kiên quyết như vậy, chỉ có thể đáp ứng.

Bởi vì nguy hiểm mỗi lần có thể xuất hiện ở Thiên Huyễn Sơn Hác là khác nhau, vì vậy nguy hiểm của nhảy trước cũng chưa chắc đã lớn như trong tưởng tượng.

Ba người lại thương lượng một lúc, cuối cùng vẫn là Cổ Ngạn nhảy trước, mà Chu Phàm và Hoàng Bất Giác thì đoạn hậu cho hắn.

Chu Phàm không phải Khí Cương Đoạn, chỉ có thể lấy ra ám khí trong phù đại, bọc lên phù chỉ, chuẩn bị nếu Cổ Ngạn gặp phải phiền phức khó có thể ứng phó thì ra tay giúp đỡ.

Về phần quạt xếp của Hoàng Bất Giác thì nhẹ nhàng lay động, quạt xếp chính là vũ khí của hắn.

Cổ Ngạn ngậm một ngụm rượu ở trong miệng, vẻ mặt hắn nghiêm túc, hai chân hơi cong lại, dùng sức giậm một cái, người như tên rời cung, bay tới bên kia khe rãnh.

Lúc ở trong không trung, một hòn đá nhỏ bỗng nhiên từ sâu trong khe rãnh bắn ra, vừa hay là dưới hai chân Cổ Ngạn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...