Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1229: Chương 1229: Thiên Huyễn Sơn Hác

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Thiếu nữ tuổi xuân luôn thích những tác phẩm thơ trường phái uyển chuyển hàm xúc u oán đó.

- Ngươi sai rồi.

Trên mặt Cổ Ngạn lộ ra vẻ quái dị nói:

- Điển tịch nói trăm bài thơ Long tiền bối đấu rượu thơ trăm ngày viết ra rất thô, còn không bằng trẻ con vừa học viết thơ.

- Vậy vì sao lại thịnh hành ở tiểu quốc đó?

Hoàng Bất Giác ặc một tiếng hỏi.

Khóe miệng Chu Phàm giật giật, trong lòng hắn có một suy đoán lớn mật.

- Nói đó là bởi vì Long tiền bối có nhan giống như vàng ngọc, bất kể là động tác uống rượu hay là viết thơ đều cực kỳ tiêu sái.

- Thì ra không phải bởi vì Long tiền bối viết thơ hay, mà là bởi vì bộ dạng của Long tiền bối đẹp, chẳng trách lại khiến ngàn vạn thiếu nữ mê mẩn.

Hoàng Bất Giác có chút không biết phải nói gì nói, đây quả thực là kỳ văn.

Một người bộ dạng đẹp, cho nên cho nên đối với những thiếu nữ đó mà nói, cho dù thơ viết ra giống như cứt chó, cũng có thể nhận được hoan nghênh cực lớn, Hoàng Bất Giác là một văn nhân truyền thống, hắn cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, đồng thời trong lòng cũng có chút tò mò, Long tiền bối rốt cuộc là đẹp tới mức nào mới có thể xuất hiện tình huống như vậy?

Ta biết sẽ là như vậy mà, lúc ấy hắn khẳng định là não có vấn đề, mới nói Long tiền bối là tổ sư khai tông của Điếu Thần Tông… Chu Phàm cố nén xung động muốn ôm mặt.

- Có điều những cái này khẳng định là người viết sách đó bịa đặt, có thể đúng dịp ở nơi đó nghe nói tới tên của Long tiền bối, cho nên mới dùng tên của Long tiền bối để bịa ra một cố sự uống rượu làm thơ như vậy.

Cổ Ngạn lắc đầu lắc đầu, hắn cảm thấy cố sự này rất vớ vẩn.

Không, với sự hiểu biết của ta đối với Yên Chi, Long tiền bối đó sợ rằng chính là người như vậy, Chu Phàm cười khổ trong lòng, nghĩ.

- Kỳ thật ta có chút không rõ, vì sao ngươi không tìm trưởng bối trong môn đến hộ giá hộ tống cho ngươi trong cuộc thi việt dã này?

Hoàng Bất Giác do dự một chút, vẫn nói sang chuyện khác, thuận tiện nói ra nghi vấn trong lòng mình.

- Bởi vì trong nhất thời không tìm được bọn họ.

Chu Phàm cười khổ lắc đầu.

- Thì ra không ở gần Cao Tượng Thành.

Hoàng Bất Giác gật đầu, quy tắc của thi việt dã là trước ba ngày mới công bố, có không ít thí sinh đều đối mặt với tình huống như Chu Phàm.

Ba người không nói gì, nhìn về phía thân thể tàn phế của Hắc Diễm Khô, thân thể tàn phế của Hắc Diễm Khô ở trong khối băng đã hóa thành nước đen tan ra.

Không phải trên người tất cả quái quyệt đều có thể tìm được tài liệu, trên người Hắc Diễm Khô không có bất kỳ thứ gì có thể dùng làm tài liệu, một quái quyệt bị giết tới tan chảy, nếu không phải là quái quyệt cấp Bạch Lệ, tài liệu này sẽ rất đáng giá.

Loại quái quyệt giống như Hắc Diễm Khô này, người bình thường cho dù là giết cũng chỉ lãng phí khí lực mà thôi.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều cảm thấy có chút tiếc nuối và bất đắc dĩ, nhưng Hắc Diễm Khô muốn giết bọn họ, bọn họ cũng không thể không hoàn thủ.

Chu Phàm thì khác, bởi vì hắn ít nhất có thể có được không ít sâu xám lớn.

Ba người không dừng lại, tiếp tục leo lên trên.

Mà Quỷ Táng Quan đó lại chậm rãi đi theo sau lưng bọn họ, Hoàng Bất Giác chú ý thấy một màn này, khóe mắt giật giật nói:

- Đầu tiên là ba con Tuyết Lão Thi cấp Huyết Sát, sau đó lại tới nhà gỗ cổ quái, tiếp tục lại là Hắc Diễm Khô, vận khí của chúng ta có phải quá kém không? Chẳng lẽ có liên quan tới Quỷ Táng Quan này?

Nếu là tiểu đội thí sinh khác gặp phải nhiều quái quyệt nguy hiểm như vậy, cho dù trong đội ngũ có Khí Cương Đoạn, chỉ sợ cũng là dữ nhiều lành ít.

Cho dù Thiên Huyễn Tuyết Sơn là đệ nhất hiểm địa, nhưng loại tần suất gặp phải quái quyệt cường đại này, không khỏi cũng quá không hợp lẽ thường một chút.

- Có khả năng, nếu có liên quan tới Quỷ Táng Quan, nói không chừng còn có chuyện nguy hiểm hơn chờ chúng ta, chúng ta phải cẩn thận một chút mới được.

Cổ Ngạn trầm giọng nói.

Không liên quan nhiều mà Quỷ Táng Quan, kỳ thật rất có thể là vận rủi của Vô Mệnh Chi Nhân ta phát tác…Tim Chu Phàm lờ mờ thắt lại, nhưng hắn không thể nói ra, chỉ có thể trầm mặc.

Ba người vì thế lại tăng cường cảnh giác.

Tốc độ leo lên của bọn Chu Phàm không tính là nhanh, đã trèo lên được bốn trăm trượng, quay đầu nhìn lại, chân núi đã biến thành điểm bé xíu, nhìn về phía trước, đập vào tầm nhìn đầu tiên là thế giới băng nguyên, lại tiến về phía trước là đại địa bao la hùng vĩ màu sắc khác nhau.

Gió tuyết ở phía trên cũng đang dần to hơn.

Gió to lạnh thấu xương thỉnh thoảng thổi đến, nếu là người thường sợ rằng sớm đã bị thổi cho lăn xuống núi rồi, cũng chính là loại võ giả như bọn Chu Phàm, có thể vận chuyển chân khí của bản thân, hai chân giẫm chặt lên đá núi, giẫm ra từng dấu chân nông sâu không đồng nhất, chống đỡ sự thổi quét của cuồng phong.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...