Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1228: Chương 1228: Tửu quốc tiểu sự (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

lúc đao gỉ đâm vào, Hắc Diễm Khô đã hoàn toàn phá được khối băng, hắc diễm trên thân xương khô lâu lại hiện lên, chỉ là đao gỉ đột nhiên đẩy nhanh, từ đỉnh đầu của nó đâm vào.

Các màu năng lượng trên đao gỉ triệt để chấn vỡ xương cốt của khô lâu.

Chu Phàm rút đao ra, bay nhanh về phía sau mấy trượng.

Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác cũng cảnh giác nhìn Hắc Diễm Khô chỉ còn lại nửa người.

Nhưng Hắc Diễm Khô vẫn bị đóng kín trong băng sương gãy, không thể nhúc nhích nữa.

Hắc Diễm Khô chết rồi.

Sau khi xác nhận sự thực này, ba người Chu Phàm đều thở phào, dẫu sao đây cũng là quái quyệt cấp Bạch Lệ, cho dù bất kỳ một ai trong ba người đơn độc chống lại đều không sợ, nhưng muốn giết chết nhanh như vậy cơ hồ là không thể.

- Hỏa diễm của Hắc Diễm Khô này quả thật lợi hại, cho dù là chúng ta cũng rất khó chống đỡ, nhưng thân thể của nó lại không tính là cường hoành, bằng không muốn giết nó cũng không dễ dàng.

Hoàng Bất Giác thu hồi quạt xếp cười nói:

- Chu Phàm, tốc độ của ngươi cũng rất nhanh, không ngờ giành giết nó trước ta một bước.

Không nhanh sao được, đây chính là một lượng lớn sâu xám đó, Chu Phàm thầm nghĩ trong lòng, hắn cười cười mở miệng nói:

- Cơ hội tốt như vậy, ta sợ lãng phí, cho nên dùng hết toàn lực, sử dụng thân pháp bí truyền trong môn.

- Thân pháp bí truyền của Điếu Thần Tông à?

Hoàng Bất Giác Hoàng Bất Giác lộ vẻ kinh ngạc hỏi.

Trước khi xuất phát, Hoàng Bất Giác đã nghiêm túc xem qua tư liệu của Chu Phàm, biết Chu Phàm đến từ một tông môn lánh đời tên là Điếu Thần Tông, theo phân tích của Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti, thực lực của Điếu Thần Tông rất cường đại.

Cố Ngọc Tuyền, ta tin ngươi mới là lạ… Khóe miệng Chu Phàm giật giật, vẫn gật đầu thừa nhận.

- Điếu Thần Tông gì?

Toàn thân Cổ Ngạn vẫn tỏa ra hàn khí, đây là lực lượng còn sót lại của linh tửu.

Có một số linh tửu phụ trợ công kích là không thể uống nhiều, bằng không rất dễ thương tổn tới thân thể.

- Ta chính là đệ tử đến từ Điếu Thần Tông.

Chu Phàm giải thích đơn giản.

- Điếu Thần Tông…

Ngạn trầm ngâm một chút, hắn chưa từng nghe qua tên của tông môn cổ quái này, nhưng lại ngại nói ra, dẫu sao nói như vậy, giống như là xem thường tông môn của Chu Phàm vậy.

Lúc trước Hoàng Bất Giác cũng chưa từng nghe qua, hắn sớm đã tra đọc ghi chép của Cao Tượng Nghi Loan Ti đối với môn phái, căn bản không nhắc tới Điếu Thần Tông một chữ nào.

Đương nhiên Cao Tượng Nghi Loan Ti không có, không có nghĩa là môn phái này không tồn tại, Đại Ngụy Quốc rộng lớn vô biên, tông môn lánh đời vẫn không ít.

Mắt thấy trên mặt Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn lộ ra vẻ tò mò, Chu Phàm do dự một chút vẫn lấy ra lý do đã nói với đám người Hoàng Diệp lão đạo.

- Dùng câu ngộ đạo….

Sau khi Hoàng Bất Giác nghe xong, mắt lộ vẻ chấn động.

- Dây câu không mồi cách nước ba thước cũng có thiên đạo mắc câu…

Cổ Ngạn nhấp một ngụm rượu để che giấu sự ngạc nhiên trong lòng mình.

Hai người đều không hẹn mà cùng nghĩ: Điếu Thần Tông này quả nhiên bất phàm, sợ rằng trưởng bối trong môn có không ít tu sĩ lợi hại từ Đạo cảnh trở lên.

- Đợi đã…

Cổ Ngạn dường như nhớ tới gì đó, hắn nhìn về phía Chu Phàm hỏi:

- Ngươi nói tổ sư khai phái của các ngươi là một vị tiền bối đại năng tên là Long Xà Chi?

Trong lòng Chu Phàm giật thót, nếu Cổ Ngạn lão sư biết vị Long tiền bối đó, lại nói với hắn, bị Long tiền bối biết ta lấy hắn ra nói hưu nói vượn, Long tiền bối này cho dù thường xuyên bị người ta dè bỉu thực lực không mạnh, nhưng tu sĩ có thể sống lâu như vậy, vươn một ngón tay ra cũng có thể dí chết ta.

- Chính là sư tổ bản tông.

Trong lòng Chu Phàm có chút hoảng hốt, nhưng hắn hiện tại không thể đổi giọng được, chỉ có thể bảo trì trấn định nói.

- Cổ đại sư, ngươi chắc sẽ không nhận biết vị tổ sư khai phái thấy đầu không thấy đuôi trong môn của Chu Phàm chứ?

Chu Phàm chưa trả lời, Hoàng Bất Giác đã có chút kinh ngạc hỏi.

Đó chính là cao nhân không biết đã sống bao nhiêu năm tháng, sao Cổ Ngạn lại biết được?

- Ta lấy đâu ra vận khí này.

Cổ Ngạn cười lắc đầu:

- Ta chỉ là nghĩ tới, có một lần ta đọc một quyển điển tịch tên là Tửu Quốc Tiểu Sự, ý đồ từ trong đó có được linh cảm ủ ra rượu mới, từ trong đó đọc được một ghi chép về vị Long tiền bối đó.

- Bên trên nói gì?

Chu Phàm cũng bị khơi dậy lòng hiếu kỳ.

- Bên trên nói có một lần Long tiền bối tham dự một tiệc rượu của tiểu quốc, ở tiệc rượu đó đấu rượu thơ trăm ngày, phong cách thơ làm mê hoặc ngàn vạn thiếu nữ, đoạn thời gian đó, giá giấy của tiểu quốc ấy cũng tăng lên ba thành.

Cổ Ngạn nói.

- Đấu rượu thơ trăm ngày… Không ngờ Long tiền bối không chỉ tu vi cao tuyệt, còn có tài văn chương bực này.

Hoàng Bất Giác từng là văn nhân cũng không nhịn được khen một câu, nhưng hắn lại có chút kỳ quái hỏi:

- Vì sao là mê hoặc ngàn vạn thiếu nữ? Chẳng lẽ là thơ uyển chuyển hàm xúc chiếm đa số sao?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...