Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1227: Chương 1227: Tửu quốc tiểu sự
Bọn họ dừng lại, không chỉ Quỷ Táng Quan phía sau dừng lại, bóng người cũng ngừng lại, nó dường như đang quan sát ba người Chu Phàm.
- Đẻ ta đến gần một chút, xem là quái quyệt gì?
Hoàng Bất Giác nghĩ một chút rồi nói.
Hai người Chu Phàm không phản đối, nếu là quái quyệt nhận ra, vậy thu thập rồi mau chóng lên đường.
Nếu lại là loại quái quyệt không biết như đêm qua, vậy rất phiền.
Chỉ là Hoàng Bất Giác còn chưa nhấc chân, bóng người xa xa trong gió tuyết lại động trước, nó cấp tốc chạy về phía ba người bọn Chu Phàm.
Bọn Chu Phàm rất nhanh liền thấy rõ bộ dạng của bóng người.
Đây là một khối bạch cốt khô lâu hình người, khi bạch cốt khô lâu tới gần, thân thể của nó đột nhiên bốc cháy, hỏa diễm đen xì lan ra.
Bông tuyết bồng bềnh rơi xuống ở xung quanh, tuyết đọng trên đá núi đều bị hỏa diễm đen xì nóng cháy này hòa tan.
Ba người Chu Phàm giống như đứng dưới một vầng mặt trời, trên người trên người lập tức bị xua đi, thay vào đó là cực nóng khó có thể chịu đựng, lông của y phục trên người cũng có dấu hiệu bốc cháy.
Mắt bọn họ hơi co lại.
Là Hắc Diễm Khô cấp Bạch Lệ.
Ba người vội vàng bay ngược về phía sau, chỗ đáng sợ của Hắc Diễm Khô là hắc diễm từ thân thể nó phát ra, hắc diễm này có thể dong kim hóa thiết.
Hắc Diễm Khô gào to một tiếng, trong thân thể nó lập tức có mấy đoàn hắc diễm cầu bắn về phía ba người Chu Phàm.
Hắc diễm cầu lướt ngang qua tuyết bay đầy trời, năng lượng nóng cháy mà lại dồi dào.
Hắc diễm cầu bắn nhanh tới lặng lẽ không tiếng động, nhưng tốc độ lại cực nhanh, gần như thuấn di vậy, nhìn thì đang ở nơi rất xa, nhưng một giây tiếp theo đã gần trong gang tấc với ba người Chu Phàm đang lui về phía sau.
Ba người lập tức phân tán nhảy ra, Hoàng Bất Giác trèo về phía trước, Cổ Ngạn thì chạy xuống phía dưới, mà Chu Phàm thì tiếp tục vòng ra phía sau núi.
Hắc diễm cầu tụ lại cùng một chỗ cũng lập tức phân ra ba đoàn đuổi theo ba phương hướng.
Hắc Diễm Khô yên lặng bất động, lửa đen hiện lên trên người lay động bất định theo cuồng phong, nó vươn một đôi cốt trảo ra, không ngừng có từng hắc diễm cầu to bằng quyền đầu phun ra, điên cuồng đuổi theo ba người Chu Phàm.
Hắc diễm cầu truy kích đến càng lúc càng nhiều.
Ba người đều tận lực dùng thủ đoạn của mình để né tránh hoặc là đánh cho hắc diễm cầu nổ tung, hỏa diễm rơi xuống đất, lập tức trên đá núi có thêm từng lỗ hố bị đốt cho nóng chảy lớn nhỏ không đồng nhất.
Nhưng số lượng hắc diễm cầu vẫn có xu thế không ngừng tăng nhanh.
Lực sát thương của những hắc diễm này rất khủng bố, cho dù là Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn cũng không dám để dính phải một chút, dưới ốc còn không mang nổi mình ốc, rất khó có thời gian công kích Hắc Diễm Khô, đây là chỗ đáng sợ của Hắc Diễm Khô.
Chu Phàm ngoài né tránh ra, thì sớm đã sử dụng Tử Kim Khinh Giáp bao phủ bản thân, hắn dùng Tử Kim Khinh Giáp của mình thử một chút, chỉ là dính một chút hắc diễm, giáp trụ cũng bị đốt ra một cái lỗ nhỏ đen xì.
Điều này khiến sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn vẫn là lần đầu tiên thấy năng lượng mà ngay cả Tử Kim Khinh Giáp cũng khó có thể chống đỡ được, nếu thực sự bị toàn bộ hắc diễm cầu đánh trúng, cho dù là Tử Kim Trọng Giáp cũng khó có thể phòng ngự.
Trừ khi hắn sử dụng Hồi Thiên Miên vừa có được, nhưng hắn không muốn lãng phí Hồi Thiên Miên như vậy.
- Phải nghĩ biện pháp khiến động tác của nó dừng lại.
Hoàng Bất Giác vừa né tránh vừa quát to.
Nếu không thể khiến Hắc Diễm Khô dừng phóng ra hắc diễm cầu, cho dù là Khí Cương Đoạn cũng rất khó tạo thành công kích hữu hiệu đối với nó, những hắc diễm cầu này quá khó chơi.
- Để ta khiến nó dừng lại, hai người các ngươi nghĩ cách giết nó.
Thân thể Cổ Ngạn nhấp nhoáng, tránh hai hắc diễm cầu đang phóng về phía hắn, nhanh chóng cởi xuống một hồ lô nhỏ màu lam ở bên hông, sau đó vừa uống rượu vừa đánh ra song quyền, quyền phong đánh cho hỏa diễm bay về phía hắn tản ra thành từng ngọn lửa.
Cổ Ngạn uống một ngụm rượu vào, thân thể có băng sương chi khí màu trắng tràn ngập, hắn quát lạnh một tiếng, song quyền liên tiếp đánh ra, mỗi một quyền đều là một đạo quyền ảnh sương trắng bay nhanh.
Liên tục mấy trăm quyền chính là mấy trăm đạo quyền ảnh sương trắng.
Tiếng rầm rầm vang lên, không chỉ vô số hắc diễm cầu bay về phía Cổ Ngạn bị triệt để nổ nát, băng sương chi khí màu trắng theo quyền phong tràn ngập, ngay cả Hắc Diễm Khô cũng bị đóng băng trong tầng tầng lớp lớp băng sương hàn khí.
Răng rắc.
Hàn băng bao phủ Hắc Diễm Khô lập tức xuất hiện từng vết rạn, Hắc Diễm Khô có dấu hiệu sắp giãy ra.
Nhưng Chu Phàm và Hoàng Bất Giác đều không chút do dự lao nhanh về phía Hắc Diễm Khô.
Chỉ là tốc độ của Chu Phàm nhanh hơn, một thuấn di đã tới trên hàn băng ở đỉnh đầu Hắc Diễm Khô, đao gỉ trong tay mang theo các loại năng lượng cùng với chân khí dồi dào đâm nhanh xuống.