Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1226: Chương 1226: Hắc Diễm Khô

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Quỷ Táng Quan một mực đi sau lưng bọn họ cũng đi lên núi tuyết.

Sáu vó của Hắc Thú giẫm trên núi, mà quan tài trên xe trượt tuyết nó kéo, ba đạo bóng xám chỉ hơi nghiêng ngả, không hề có dấu hiện rơi xuống.

Ba hắc ảnh tiểu thú đó càng thoải mái hơn.

Quỷ Táng Quan leo núi giống như đi trên đất bằng.

- Ta vốn cho rằng nó sẽ không đi theo, mà là ở dưới chân núi chờ chúng ta.

Chu Phàm cười khổ nói.

- Xem ra nó từng bước theo sát ngươi thật rồi.

Trên mặt Hoàng Bất Giác lộ ra vẻ bất đắc dĩ ngươi.

Ba người lại quay đầu, không để ý tới Quỷ Táng Quan nữa, tiếp tục leo lên.

Cho dù gặp phải vách núi dốc đối với ba võ giả mà nói vấn đề cũng không lớn, bọn họ giống như vượn khỉ hoặc dán sát vào tường mà đi hoặc nhảy qua nhảy lại.

Gió tuyết ở trên núi so với chân núi thì lớn hơn, cũng lạnh hơn.

Chu Phàm hít thở cũng có thể nhìn thấy từng đợt sương khói màu trắng ngưng tụ thành sương khí.

Ba người còn đề phòng lưu ý nguy hiểm tùy thời có khả năng xuất hiện, không dám đi quá nhanh, mà là dùng một loại tốc độ chậm chạp mà đủ an toàn đi tới.

- Ta nghĩ đến một vấn đề.

Chu Phàm bỗng nhiên nói.

- Vấn đề gì?

Cổ Ngạn uống một ngụm rượu hỏi.

- Giữa chúng ta và Ôn Hiểu, cũng có thể tồn tại tiểu đội thí sinh khác.

Chu Phàm nói.

- Sao có thể như vậy được?

Cổ Ngạn hơi sửng sốt nói:

- Đồng Lục Thiên Tàm và Trùng Thực Trùng trong lộ tiêu thây khô không phải đều nguyên vẹn à?

Có điều nói xong, Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác đều có phản ứng.

Có lộ tiêu thây khô, không có nghĩa là không có ai leo lên, cũng có khả năng có tiểu đội thí sinh phát hiện lộ tiêu thây khô tồn tại linh trùng, sau khi bọn họ né tránh thì vòng qua, lựa chọn lộ tuyến này.

Thấy hai người Cổ Ngạn đã hiểu, Chu Phàm lại nói:

- Cho nên chúng ta không chỉ phải phòng bị Ôn Hiểu và tùy tùng của hắn, cũng phải phòng bị phía trước sẽ có tiểu đội thí sinh khác.

- Mà chúng ta đi chậm, cũng sẽ có khả năng bị tiểu đội khác đuổi kịp.

- Nghe thì giống như trước có lang sau có hổ, sơn đạo này cũng không dễ đi.

Cổ Ngạn cười khổ nói.

- Lộ tuyến khác cũng sẽ tồn tại vấn đề khác, ít nhất chúng ta cũng biết phía trước có cường địch Ôn Hiểu này, vẫn tốt hơn là lộ tuyến khác hoàn toàn không rõ.

Chu Phàm lại nói.

Ba người vừa leo lên, vừa thảo luận đủ loại khả năng, cũng vì điều này mà phân công hợp tác, Cổ Ngạn giám thị dưới núi, Chu Phàm giám thị trên núi, Hoàng Bất Giác thì lưu ý núi dưới chân, về phần hai phương hướng trái phải thì chia cho hai người Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn.

Sau khi leo lên trăm trượng, gió lạnh vù vù giống như đao cắt.

- Thời tiết quỷ quái này.

Cổ Ngạn dùng tay kéo cổ áo, bông tuyết thổi vào mặt, giống như băng thứ.

Ba người bắt đầu cảm thấy rét lạnh trình độ khác nhau.

Điều này khiến trên mặt Chu Phàm mang theo một tia lo lắng, từ tin tức trước mắt có được cho thấy, một điểm nguy hiểm của Thiên Huyễn Tuyết Sơn là ở càng leo lên trên, thời tiết lại càng ác liệt, hiện tại chỉ mới đi hơn một trăm trượng, đã lạnh như vậy, đến về sau sợ rằng còn có thể ác liệt hơn.

Ba người lại đi được mấy trượng, sắc mặt Cổ Ngạn khẽ biến nói:

- Các ngươi nhìn bên trái ta.

Chu Phàm và Hoàng Bất Giác đều dừng chân, nhìn về bên trái.

Trong đá núi gió tuyết mờ mịt, một người đứng sừng sững, chỉ là gió tuyết quá lớn, ảnh hưởng tới tầm mắt, bọn Chu Phàm chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng mơ hồ.

- Là người hay là quái quyệt?

Hoàng Bất Giác thấp giọng hỏi.

- Không biết, có điều chỉ có một, nhìn thì giống quái quyệt hơn.

Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.

- Hỏi một chút chẳng phải sẽ biết sao?

Cổ Ngạn nói.

Hoàng Bất Giác ngăn hắn lại, lắc đầu nói:

- Ngươi quên ‘Không được đáp’ rồi à?

Ở ngoài hoang dã, có một số quái quyệt mở miệng gọi ngươi, nếu ngươi đáp lại, sẽ trúng nguyền rủa nào đó hoặc là vì vậy mà bị quy tắc đặc thù nào đó trói buộc, từ đó lâm vào trong hiểm cảnh.

Cho nên giữa tu sĩ lưu truyền, nếu dã ngoại có thanh âm xa lạ gọi, nhất quyết đừng đáp lại, cũng chính là không được đáp.

Nguyên tắc này Chu Phàm cũng biết.

Trái lại người hỏi quái quyệt cũng có khả năng sẽ sinh ra vấn đề tương tự.

Cổ Ngạn cười nói:

- Ta đương nhiên không quên, chỉ là nói vậy để làm sinh động bầu không khí một chút thôi.

Hoàng Bất Giác và Chu Phàm đều có chút nghẹn lời.

Ba người Chu Phàm trầm mặc giằng co một lúc với bóng người, thấy bóng người không có ý đi tới, Hoàng Bất Giác nói:

- Nó không tới thì thôi, đừng để ý tới nó.

Chu Phàm và Cổ Ngạn hơi gật đầu, ba người lại leo lên núi, nhưng bóng người ở một bên khác cũng bắt đầu đi theo.

Bọn Chu Phàm lại không thể không dừng lại, Cổ Ngạn nhìn Chu Phàm, trêu chọc:

- Cái này chắc sẽ không giống như Quỷ Táng Quan, nhìn trúng ngươi chứ?

Chu Phàm ặc một tiếng, trong lòng cũng có chút thấp thỏm: Ta chắc sẽ không xui xẻo vậy chứ?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...