Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1225: Chương 1225: Lộ tiêu (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hoàng Bất Giác giải thích:

- Đồng Lục Thiên Tàm và Trùng Thực Trùng chắc là người của Tây Man Trùng Giáo để lại nơi này, ta muốn xem nơi này có bố trí một số độc dược mắt thường không dễ phát hiện hay không.

Nhắc tới Tây Man Trùng Giáo, sắc mặt Hoàng Bất Giác nghiêm lại, Tây Man Trùng Giáo là một môn phái mà tu sĩ võ giả Đại Ngụy sợ hãi nhất, không phải môn phái này mạnh hơn thư viện, Đại Phật Tự, trên thực tế luận thực lực, Tây Man Trùng Giáo còn không bằng thư viện, Đại Phật Tự, khiến người ta sợ hãi là thủ đoạn của Tây Man Trùng Giáo quá âm ngoan độc lạt.

Người của Tây Man Trùng Giáo thích nhất là dùng hai thủ đoạn độc và trùng để đối địch.

Chu Phàm cũng có nghe nói một chút về Tây Man Trùng Giáo, sắc mặt hắn hơi biến hóa.

- Nghe nói Tây Man Trùng Giáo phái một đệ tử rất lợi hại đến Cao Tượng Huyện tham gia lần sát hạch này, hắn phóng ra hai loại trùng tử này, không chỉ là muốn lợi dụng trùng tử để ngăn cản thí sinh leo lên núi, sợ rằng còn muốn tuyên dương lộ tuyến leo núi này đã bị hắn chiếm.

Cổ Ngạn cười nói.

- Chắc là như vậy.

Hoàng Bất Giác cũng đồng ý với cách nói này của Cổ Ngạn.

Hai người nhìn về phía Chu Phàm, nếu Chu Phàm từ bỏ lộ tuyến này, bọn họ có thể đổi lộ tuyến khác.

Chu Phàm không vội trả lời, mà là bước về phía thây khô, nghiêm túc kiểm tra một chút, xác nhận thây khô không có dấu vết bị di chuyển, hắn là sợ bị dẫn nhầm đường.

Dẫu sao có thể sẽ có thí sinh cố ý lợi dụng lộ tiêu bố trí nghi trận, dẫn lầm đường người cạnh tranh khác.

Lộ tiêu không có vấn đề, vậy chứng tỏ thí sinh của Tây Man Trùng Giáo đó có khả năng rất lớn đã lựa chọn leo núi leo núi này.

Chu Phàm ngửa đầu nhìn một lúc mới chậm rãi hỏi:

- Thí sinh của Tây Man Trùng Giáo đó lợi hại cỡ nào?

- Rất lợi hại, thư viện dự đoán thí sinh tên là Ôn Hiểu này có khả năng rất lớn sẽ thuận lợi nhập học lớp chữ Giáp.

Cổ Ngạn đáp.

- Một khi đã như vậy, chúng ta đi lên theo con đường này.

Chu Phàm nói.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều hơi ngẩn ra, Hoàng Bất Giác nói:

- Nguyên nhân là gì? Ngươi chắc không phải là muốn đấu một trận với kẻ tên là Ôn Hiểu này chứ?

Trải qua mấy ngày ở chung, Hoàng Bất Giác không cho rằng Chu Phàm là loại người thích tranh khí thế.

- Vậy thì cũng không phải.

Chu Phàm cười lắc đầu nói:

- Hắn đã leo lên trên, lại như vậy như vậy, vậy một số chướng ngại trên đường lên núi tuyết đều sẽ bị hắn thanh trừ, như vậy chúng ta chỉ cần ứng phó với cạm bẫy mà hắn có thể lưu lại, nhưng so với những chướng ngại đó, vẫn thoải mái hơn không ít.

Thủ đoạn của Tu sĩ võ giả luôn dễ ứng phó hơn quái quyệt không biết.

Thế này chẳng khác nào Ôn Hiểu đã thay hắn phá gió tuyết mạnh nhất, chuyện tốt như vậy chạy đi đâu mà tìm?

- Nhưng vạn nhất gặp phải thì sao?

Cổ Ngạn hỏi.

- Vậy chúng ta đi chậm một chút, nếu thực sự gặp phải, chỉ có thể đọ sức một phen với hắn, ta nghĩ hắn đã đi trước mở đường cho chúng ta, hao tổn kiểu gì cũng lớn hơn chúng ta, tính toán ra, vẫn là chúng ta chiếm ưu thế.

Chu Phàm lại cười nói.

Dưới cân nhắc tổng hợp, Chu Phàm cho rằng đây là một chuyện tốt lợi nhiều hơn hại.

- Hơn nữa cho dù chúng ta không đi lên từ lộ tuyến này, đổi lộ tuyến khác nói không chừng vẫn sẽ gặp phải thí sinh lợi hại khác, nếu cứ lo lắng như vậy, ta thấy ta chẳng thà đừng leo lên thì hơn.

Chu Phàm nghĩ một chút lại nói.

- Suy nghĩ này của ngươi thật sự có chút đặc biệt.

Hoàng Bất Giác cười khẽ, người bình thường nếu biết phía trước là Ôn Hiểu, sợ rằng đều sẽ theo bản năng né tránh, nào có thể giống như Chu Phàm, nghĩ như vậy có thể lợi dụng Ôn Hiểu để mở đường cho hắn?

Chu Phàm thành công thuyết phục Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn, hai người cũng không phản đối Chu Phàm làm như vậy.

Thiên Huyễn Tuyết Sơn đang là thời tiết tuyết nhỏ, nhưng bọn họ chỉ còn lại sáu ngày, không thể cố ý lựa chọn một ngày trời trong nắng ấm mới lên núi.

Hơn nữa chắc bọn họ còn phải nghỉ ngơi trên núi tuyết một đoạn thời gian không ngắn, thời tiết ác liệt gì cũng đều có khả năng gặp phải, cho nên chỉ có thể cẩn thận ứng đối.

Ba người Chu Phàm bắt đầu leo lên núi, cho dù nói có Ôn Hiểu mở đường, nhưng bọn họ không biết Ôn Hiểu đi được bao lâu rồi, cho nên phía trước trừ có thể sẽ có cạm bẫy Ôn Hiểu lưu lại, cũng có khả năng gặp phải quái quyệt.

Dẫu sao quái quyệt cũng không phải đứng yên tại chỗ bất động, chúng sẽ không ngừng biến hóa vị trí.

Nếu Ôn Hiểu đi quá xa, cho dù có quái quyệt bị Ôn Hiểu hoặc tùy tùng của hắn giết chết, vậy cũng có khả năng có quái quyệt mới cản đường bọn Chu Phàm.

Cho nên ba người Chu Phàm không dám có chút lơ là, dẫu sao nơi này cũng là đệ nhất hiểm địa của Cao Tượng Huyện.

Leo lên mấy trượng, Chu Phàm quay đầu lại nhìn, sau đó khóe miệng hắn giật giật.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...