Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1224: Chương 1224: Lộ tiêu

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm nhảy ra khỏi hố tuyết, Cổ Ngạn đang ngồi ở cách đó không xa uống rượu, hắn nhìn thấy Chu Phàm đi lên liền cười nói:

- Cách hừng đông vẫn còn non nửa canh giờ, không ngủ thêm một lúc à?

Chu Phàm lắc đầu, hàn huyên một lúc với Cổ Ngạn, Hoàng Bất Giác cũng dậy.

Ba người ăn lương khô, khi sắc trời đã triệt để sáng lên, bắt đầu chuẩn bị lên núi.

Ba người Chu Phàm từ trong rừng cây băng đi ra.

Bởi vì Thiên Huyễn Tuyết Sơn đầy mây giống như vẫn phủ lên một tầng lụa mỏng bằng sương đen, tuyết mịn theo gió nhẹ hạ xuống.

Chu Phàm đầu tiên là theo thói quen nhìn hai bên chân núi, vẫn không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào.

Những tiểu đội thí sinh đó không phải chưa bắt đầu thì chính là đã bắt đầu leo lên rồi.

Ba người Chu Phàm không dừng lại lâu, đi đến Thiên Huyễn Tuyết Sơn, nhưng đến bên rìa núi tuyết, không vội leo lên trên, mà là bắt đầu chạy gấp dọc theo bên rìa núi tuyết.

Trải qua mấy ngày nay, theo tin tức từ chỗ Cổ Ngạn, Hoàng Bất Giác hoặc là trong sách có được, Chu Phàm đã sớm biết, trước khi trèo lên Thiên Huyễn Tuyết Sơn, tốt nhất là tìm được một lộ tuyến trèo núi thích hợp.

Nhưng Thiên Huyễn Tuyết Sơn ít dấu chân người, rất ít có người biết ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn rốt cuộc là trèo lên từ đâu mới là lộ tuyến an toàn nhất, dẫu sao chưa ai nghe nói có người từng trèo lên đỉnh núi tuyết.

Cho nên không có lộ tuyến an toàn có thể trèo lên đỉnh núi tuyết, ít nhất không phải là bọn Chu Phàm có thể biết được.

Cái bọn họ muốn là ở trong núi tuyết tìm được lộ tuyến tương đối an toàn.

Cho dù Thiên Huyễn Tuyết Sơn ít dấu chân người, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có tu sĩ võ giả đến, vậy có thể sẽ lưu lại lộ tiêu (dấu chỉ đường)

Bọn Chu Phàm chạy vội một lúc, mới dừng chân.

Bọn họ tìm được lộ tiêu rồi, trên đá núi cách bọn họ một trượng có một khối thây khô bị băng tuyết hong khô, thân thể nửa chôn trong đất núi, đưa lưng về phía ba người Chu Phàm, dường như đang ngước nhìn Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

Cái gọi là lộ tiêu rất nhiều lúc đều do người thử khiêu chiến núi tuyết này lưu lại, đương nhiên cũng có một số dấu hiệu là đá to hoặc dã thú làm ra.

Ba người Chu Phàm rụt rè tới gần thây khô, bởi vì đây có thể là cạm bẫy.

Quả nhiên khi bọn họ cách thây khô ba thước, trong thây khô bỗng nhiên bò ra tiểu trùng màu xanh đồng nhiều chi chít, tiểu trùng rơi xuống đất, nhanh chóng bò về phía ba người Chu Phàm.

- Cẩn thận, là Đồng Lục Thiên Tàm.

Cổ Ngạn mở miệng nhắc nhở.

Ba người đều không hẹn mà cùng lui về phía sau mấy bước.

Đồng Lục Thiên Tàm cấp tốc bò đến một nửa, lại vỗ cánh bay lên, trên người chúng hiện ra hỏa diễm màu xanh đồng, giống như bươm bướm.

- Chỉ là sâu mà thôi.

Trong tay Hoàng Bất Giác vung quạt xếp.

Trong quạt xếp hình thành một cỗ cương phong, quét tới Đồng Lục Thiên Tàm, thổi tắt hỏa diễm trên người mấy chục con Đồng Lục Thiên Tàm, nghiền chúng thành vô số thân trùng nhỏ vụn.

Thân trùng phân tán trên mặt tuyết.

Nhưng lúc này tuyết trên mặt đất lại có ba trùng tử to bằng quyền đầu, toàn thân chúng đen đỏ, mắt kép lồi lên, chui ra cắn nuốt thân trùng của Đồng Lục Thiên Tàm.

- Là Trùng Thực Trùng.

Sắc mặt Hoàng Bất Giác khẽ biến.

Trùng Thực Trùng là một loại linh trùng hung ác dùng trùng làm thức ăn, nhưng linh trùng hung ác này lại không chỉ lấy trùng làm thức ăn, có đôi khi đói lên chúng sẽ bụng đói ăn quàng.

- Đừng để chúng ăn no thân trùng, bằng không sẽ có biến hóa bậc hai, rất khó đối phó.

Cổ Ngạn đánh một quyền về phía một con Trùng Thực Trùng trong đó.

Quyền phong mắt thấy sắp xé rách một con Trùng Thực Trùng, chỉ là con Trùng Thực Trùng này phát ra một tiếng rít, đột nhiên lăn lộn, lộ ra bốn cái chân trùng dài nhỏ, nó biến thành giống như chân cà kheo, chạy như một trận ảo ảnh trên mặt tuyết, tránh được quyền phong.

Quyền phong lưu lại một quyền ấn rất sâu trên mặt tuyết.

Mà Trùng Thực Trùng đó đã lao về phía Cổ Ngạn.

- Không ngờ là Trùng Thực Trùng ăn no, mở ra biến hóa bậc hai.

Cổ Ngạn hừ lạnh một tiếng, vung song quyền đánh tới Trùng Thực Trùng.

Hai con Trùng Thực Trùng khác cũng lưng ăn cơm lộ ra chân trùng dài nhỏ, phân biệt lao tới Chu Phàm và Hoàng Bất Giác.

Hai hàng lông mày của Chu Phàm nhướng lên, hắn rút đao ứng chiến, chỉ mấy chiêu, khoái đao của hắn đã chém Trùng Thực Trùng dám công kích hắn thành mấy đoạn.

Trùng Thực Trùng này di động nhanh chóng, lực cắn kinh người, nhưng thân trùng lại chưa cứng rắn tới trình độ không chém được.

Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác cũng không phí nhiều khí lực đã giết chết Trùng Thực Trùng.

Sau khi lần lượt giết chết Đồng Lục Thiên Tàm và Trùng Thực Trùng, Hoàng Bất Giác lại từ trong phù đại lấy ra một đạo phù lục, để mặc phù lục rơi xuống đất, hóa thành một đoàn hỏa diễm bốc cháy, rất nhanh đã cháy sạch chỉ còn nửa đoạn.

Chu Phàm liếc một cái liền nhận ra đây là Hóa Tà Phù, Hóa Tà Phù có thể kiểm tra chung quanh có sự tồn tại của độc tố hay không.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...