Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1223: Chương 1223: Vận khí của hắn luôn tốt (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Một vạn hai ngàn con sâu xám lớn, ta thà giữ lại còn hơn.

Chu Phàm lắc đầu nói.

Hiện tại giá hàng trên thuyền tăng mạnh, một vạn hai ngàn con sâu xám lớn có thể làm gì? Chỉ có thể câu cá một lần, ngay cả hai lần cũng không câu được. Chu Phàm thầm nghĩ trong lòng, chênh lệch quá xa với cái giá hắn muốn.

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc lạnh lùng, nàng do dự một chút, vung phất ống tay áo:

- Đã vậy thì thôi.

Nàng quả thật không nắm chắc có thể gom đủ mảnh vỡ của Đại Nhân Quả Kính, nếu giá có thể chấp nhận, nàng cũng nguyện ý thử, nhưng Chu Phàm chào giá cao như vậy, nàng không có ý định tăng giá.

Hai người không bàn được, cũng không có ý định bàn tiếp, Chu Phàm nhìn quả cầu lưu ly của mình, hiện tại chỉ còn lại hơn ba ngàn con, hắn cười khổ, muốn câu cá nữa cũng không thể, nhưng may mà đã đạt được mục đích tối nay, vật giữ mạng đã tới tay.

Chu Phàm lại hỏi Triệu Nhã Trúc chuyện nhà gỗ quỷ dị đó, chỉ là Triệu Nhã Trúc cũng không có ấn tượng gì, không thể cung cấp bất kỳ tin tức gì cho hắn.

Hắn ở trên thuyền tu luyện một lúc, thời gian vừa đến đã bị kéo ra ngoài.

- Hắn có Hồi Thiên Miên, chắc không chết được phải không?

Thực Phù thấy Chu Phàm biến mất mới hỏi.

Nếu không phải bởi vì tính mạng của người phụ tá và người lên thuyền tương liên với nhau, nàng chỉ muốn thằng chó này chết đi.

- Cái này thì không nói chắc được.

Triệu Nhã Trúc lắc đầu nói:

- Hồi Thiên Miên quả thật không tồi, nhưng không ai có thể bảo đảm, hắn sẽ gặp phải kẻ địch gì, vạn nhất gặp phải là quái quyệt vượt qua phạm vi có thể phòng ngự của Hồi Thiên Miên, kết cục của hắn sẽ rất thảm.

- Chỉ có thể nói có Hồi Thiên Miên, xác suất chết của hắn sẽ thấp đi rất nhiều, ngươi cũng đừng quá lo lắng, có câu sống chết có số, thế sự vô thường, chuyện nên phát sinh thì kiểu gì cũng phát sinh, chuyện không nên phát sinh thì sẽ không phát sinh.

- Nói mát thì ai mà không biết nói?

Sắc mặt Thực Phù hơi tối lại:

- Nói chung người chết cũng không phải là ngươi.

Triệu Nhã Trúc bật cười.

- Ta không biết Đại Nhân Quả Kính đó là gì, nhưng cũng đoán được đây là thứ tốt, như từ bỏ như vậy có phải quá đáng tiếc không?

Thực Phù lại mở miệng nói.

- Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, giá hắn đưa ra vượt quá phạm vi ta có thể thừa nhận.

Triệu Nhã Trúc có chút tiếc nuối, nàng liếc Thực Phù một cái, nói:

- Ngươi không thể hảo tâm quan tâm ta như vậy, ngươi là sợ có một ngày Chu Phàm sẽ gom đủ Đại Nhân Quả Kính, điều này đối với ngươi mà nói là chuyện rất bất lợi, đúng không?

- Đúng.

Thực Phù thẳng thắn nói:

- Nếu ngươi có thể cầm được mảnh vỡ Đại Nhân Quả Kính đó trong tay, vậy hắn sau này cho dù có được mảnh vỡ khác, cũng không thể luyện chế ra Đại Nhân Quả Kính.

Triệu Nhã Trúc không nhịn được cười nói:

- Tiểu gia hỏa ngươi có phải nghĩ quá nhiều rồi không, ngươi cho rằng mảnh vỡ của Đại Nhân Quả Kính flàrác rưởi khắp nơi có thể thấy được à? Muốn nhặt thì nhặt, hắn có thể có được một khối đã là vận khí rất tốt rồi, thực sự muốn gom đủ… Đây là một chuyện có xác suất rất thấp.

- Nhưng vận khí của hắn luôn rất tốt, nhất là ở trên chiếc thuyền rách này.

Thực Phù nghiêm mặt nói.

Tiếng cười của Triệu Nhã Trúc đột nhiên dừng lại, nàng thiếu chút nữa thì quên sự thực này, nàng nghĩ một chút rồi nói:

- Cho dù hắn có thể thông qua cần câu gom đủ mảnh vỡ, cũng không d bản sự luyện chế lại Đại Nhân Quả Kính.

- Hi vọng ngươi đừng hối hận.

Thực Phù lại mở miệng nói.

Triệu Nhã Trúc quả thật có chút hối hận, nếu biết vậy, vừa rồi nàng quả thật nên bỏ ra nhiều sâu xám lớn một chút, nắm giữ mảnh kính vỡ đó ở trong tay mình, cho dù không luyện chế được, cũng có thể ngăn cản Chu Phàm luyện chế ra, Chu Phàm có thuyền trợ giúp, thật sự là chuyện gì cũng có khả năng phát sinh.

Nhưng hiện tại có nói gì cũng muộn rồi.

Khi Chu Phàm tỉnh lại, trên người hắn đã bao phủ bông tuyết, khiến hắn cảm thấy lạnh như băng.

Từ khe cây nhìn lại, phát hiện trời vẫn mờ mịt, hắn chỉ quay đầu, lại thấy hai hộp trắng hư ảo bị sương mù bao phủ.

Chu Phàm đảo mắt, không nghe thấy thanh âm đi lại của Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác, hắn lập tức thực thể hóa hai hộp trắng, đầu tiên là lấy ra mảnh kính ngọc lưu ly màu vàng, để vào trong phù đại, sau đó lại lấy ra Hồi Thiên Miên trong hộp khác, há miệng nuốt xuống.

Rất nhanh hắn cảm thấy trong ngũ tạng lục phủ có thêm một đoàn năng lượng như thực chất.

Chỉ cần Chu Phàm muốn, chân khí của hắn có thể dễ dàng chạm đến đoàn năng lượng này, cũng kích hoạt nó.

Chu Phàm rụt rè, vận chuyển chân khí bọc lấy đoàn năng lượng, không để chân khí trong cơ thể mình có cơ hội lung tung bất kỳ với Hồi Thiên Miên.

Làm xong những cái này, hắn mới ngồi dậy, vỗ vỗ bông tuyết trên người, vận chuyển chân khí, khiến tuyết đọng trên quần áo bốc hơi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...