Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1222: Chương 1222: Vận khí của hắn luôn tốt

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đại Nhân Quả Kính? Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ cả kinh, hắn từng ở Thiên Lương Thành vì tìm kiếm nam tử đeo mặt nạ dám đối phó hắn, ở chỗ Yên Chi từng có được vật phỏng chế của Tiểu Nhân Quả Kính, mà nghe Yên Chi từng nói vài câu về chuyện của Tiểu Nhân Quả Kính và Đại Nhân Quả Kính.

Yên Chi nói Tiểu Nhân Quả Kính có thể từ quả tố nhân, đồng thời thông qua gương có thể thoải mái xóa bỏ một tu sĩ cảnh giới không cao, về phần Đại Nhân Quả Kính thì càng khủng bố hơn.

Cho dù là Yên Chi lúc ấy nhắc tới Đại Nhân Quả Kính, vẻ mặt cũng kiêng kị, Đại Nhân Quả Kính có thể từ nhân tố quả, cho dù chỉ là một bắt đầu, đều có thể thông qua Đại Nhân Quả Kính nhìn thấy vô số loại khả năng, từ đó khiến tu sĩ nắm giữ nó xu cát tị hung, thí dụ như một hồi chiến đấu của tu sĩ, tu sĩ có Đại Nhân Quả Kính trên tiên thiên đã có thể đứng ở thế bất bại.

Đương nhiên Đại Nhân Quả Kính còn có không ít chỗ lợi hại, nhưng lúc ấy Yên Chi không nói nữa, nên Chu Phàm cũng không biết.

Thực Phù ngược lại nghe mà vẻ mặt mơ hồ, nàng nhưng không biết Đại Nhân Quả Kính rốt cuộc là cái gì.

- Ngươi đã nghe nói tới Đại Nhân Quả Kính?

Triệu Nhã Trúc nhìn biến hóa biểu cảm trên mặt Chu Phàm, có chút kinh ngạc hỏi.

- Nghe Yên Chi từng nhắc tới.

Ánh mắt Chu Phàm nóng rực nhìn mảnh vỡ của Đại Nhân Quả Kính, giá trị của Hồi Thiên Miên không thể so với mảnh vỡ này,

- Mảnh vỡ này có ích lợi gì? Có phải có thể phát huy một bộ phận nhỏ tác dụng của Đại Nhân Quả Kính không?

Cho dù có thể phát huy một bộ phận nhỏ tác dụng, đối với Chu Phàm mà nói, cũng là khí cụ vô cùng cường hãn.

- Ngươi bớt nằm mơ thôi.

Triệu Nhã Trúc cười lạnh nói:

- Đây chỉ là một kiện phế phẩm.

Phế phẩm? Chu Phàm cau mày:

- Ngươi nói lừa ta chứ?

- Lừa ngươi?

Triệu Nhã Trúc chỉ cười lạnh một tiếng, không thèm trả lời.

Chu Phàm cũng biết người dẫn dắt trong giám định là không thể lừa người lên thuyền, hắn chỉ là buột miệng nói vậy mà thôi, nhưng trong lòng hắn vẫn không tin mảnh vỡ của Đại Nhân Quả Kính này lại là phế phẩm không có tác dụng gì.

- Nó chắc vẫn hữu dụng, bằng không sao ngươi lại muốn bỏ ra một vạn con sâu xám lớn để mua?

Chu Phàm khó hiểu nói.

- Nó đương nhiên là hữu dụng, ta chỉ là nói nó hiện tại không có bất kỳ tác dụng gì, nhưng không nói nó ở tương lai vẫn vô dụng.

Triệu Nhã Trúc chậm rãi giải thích:

- Đây chính là mảnh vỡ của khí cụ đỉnh cấp nhất, công dụng còn lớn hơn ngươi tưởng tượng.

- Công dụng lớn nhất chính là, nếu có thể gom đủ tất cả mảnh vỡ của Đại Nhân Quả Kính, vậy có thể luyện chế lại Đại Nhân Quả Kính.

Chu Phàm hơi ngẩn ra, nói cách khác, mảnh vỡ này hiện tại chỉ là phế phẩm, nhưng có thể gom đủ tất cả mảnh vỡ của Đại Nhân Quả Kính, từ đó luyện chế ra Đại Nhân Quả Kính.

Vừa nghĩ tới có thể luyện chế ra khí cụ đỉnh cấp như Đại Nhân Quả Kính, trong lòng Chu Phàm nóng rực, nhưng rất nhanh hắn liền hiểu được, hiện tại trong tay hắn chỉ có một mảnh vỡ, muốn gom đủ cũng không dễ dàng.

Lý tưởng nhất là mảnh vỡ của Đại Nhân Quả Kính có tất ở trong sông xám này, như vậy hắn sau này câu cá sẽ có cơ hội câu lên toàn bộ.

Bằng không, hắn muốn ở thế giới bên ngoài gom đủ tất cả mảnh vỡ, cơ bản là chuyện không thể.

Độ khó của chuyện này quá lớn, lòng tham của Chu Phàm nhanh chóng nhưng nguội lạnh, hắn lại hỏi mấy vấn đề có liên quan tới mảnh vỡ này, Triệu Nhã Trúc đều nhất nhất trả lời.

- Những gì nên nói với ngươi đều nói rồi, một vạn con sâu xám lớn ngươi có bán không?

Triệu Nhã Trúc lại hỏi.

- Giá thích hợp thì ta đương nhiên sẽ bán, nhưng một vạn con sâu xám lớn thì khẳng định không được.

Chu Phàm mỉm cười:

- Nếu Triệu cô nương muốn, vậy ta ra giá hữu nghị, bốn vạn con sâu xám lớn.

Giá hữu nghị… Thực Phù bĩu môi khinh thường, người này cũng quá vô sỉ rồi.

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc hơi trầm xuống nói:

- Làm ngươi của ngươi cũng quá đáng thương, may mà ta không phải, bốn vạn con sâu xám lớn, ngươi dám to mồm như vậy à?

- Đây chính là mảnh vỡ của Đại Nhân Quả Kính, vật báu vô giá! Vì sao ta lại không dám, trên thực tế bốn vạn con sâu xám lớn, ta cảm thấy cái giá này rất hợp lý.

Chu Phàm nói một cách đúng lý hợp tình.

Muốn gom đủ mảnh vỡ của Đại Nhân Quả Kính là quá khó khăn, còn không bằng lấy mảnh vỡ này ra đổi sâu xám lớn, nếu có thể đổi được mấy vạn con, mua bán này khẳng định không thiệt.

- Ngươi cũng biết nó chỉ là mảnh vỡ mà thôi, có thể gom có thể hay không ta cũng không dám khẳng định, nếu không thể gom đủ, giá trị của nó sẽ giảm mạnh, không khác gì rác rưởi.

Triệu Nhã Trúc lạnh lùng nói:

- Ta cũng không phải không có thì không được, cho nên ngươi đừng có chào giá trên trời, ta tối đa cho ngươi thêm hai ngàn con sâu xám lớn, một câu thôi có bán không?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...