Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1220: Chương 1220: Chỉ có thể câu cá (2)
Với thực lực hiện tại của hắn, cho dù gặp phải quái quyệt cấp Hắc Lệ, không đánh lại cũng có thể bỏ chạy, nhưng cấp Huyết Lệ thì không thể bảo đảm, hiện tại hắn vẫn không phải là đối thủ của quái quyệt cấp Huyết Lệ.
Nếu thật sự có thể có nguy cơ sinh tử, vậy khả năng sẽ là quái quyệt cấp Huyết Lệ trở lên, hắn đương nhiên hi vọng vật giữ mạng càng mạnh càng tốt, nhưng cũng phải cân nhắc có thể thanh toán được không.
- Cấp Huyết Lệ à…
Triệu Nhã Trúc suy nghĩ một chút rồi nói:
- Rẻ nhất cũng phải ba vạn con sâu xám lớn, ta biết ngươi không có, nhưng ta đồng ý cho ngươi dùng cơ hội phụ thân để đổi.
- Cái giá này của ngươi quá đắt.
Khóe miệng Chu Phàm giật giật nói.
- Thủ đoạn giữ mạng dù có đắt tới bao nhiêu cũng không tính là đắt, nếu ngươi không đáp ứng thì thôi.
Triệu Nhã Trúc cười lạnh nói:
- Có bản lĩnh thì ngươi đi câu lên đi.
- Cho dù ngươi câu lên được, ta cũng không hối hận, nói chung vật giữ mạng của ta chính là cái giá này.
- Mặt sông chỗ này có vật giữ mạng có thể ứng đối với cấp Huyết Lệ à?
Chu Phàm ho khẽ một tiếng hỏi.
- Không có, ngươi phải đi tới một trăm mét.
Triệu Nhã Trúc chậm rãi nói:
- Hiện tại ngươi có một vạn một ngàn con sâu xám lớn, sau khi đi tới một trăm mét, cần tám ngàn một trăm chín mươi hai con sâu xám lớn làm mồi câu, vậy chẳng khác nào ngươi chỉ có một cơ hội chỉ có một lần.
- Ngươi phải nghĩ cho kỹ, thật sự muốn dùng hơn tám ngàn con sâu xám để cược lần này sao?
- Nếu vật giữ mạng của ngươi chỉ bán với giá một vạn con sâu xám lớn, vậy ta đương nhiên không muốn cược, nhưng ngươi chịu sao?
Chu Phàm bình tĩnh hỏi.
Triệu Nhã Trúc không nói gì, mà là vẫy vẫy tay, đĩa ngọc và đũa trên bàn hóa thành sương mù tản đi, sau đó bảy cần câu xuất hiện ở trước mắt Chu Phàm,
- Cần để thuyền đi tới một trăm mét không? Năm con sâu xám lớn.
Triệu Nhã Trúc nói như vậy, hiển nhiên là không đồng ý làm giao dịch.
- Đi tới đi.
Chu Phàm không chút do dự nói.
Vừa nghe nói thuyền phải đi tới, Thực Phù vội vàng tóm lấy lan can, để tránh lại giống như lần trước.
Triệu Nhã Trúc từ trong quả cầu lưu ly của Chu Phàm lấy ra năm con sâu xám lớn, năm con sâu xám lớn dung nhập cùng một chỗ, hóa thành quang mang màu xám, rơi xuống giáp bản.
Cả chiếc thuyền đều rung rung, từng cột buồm sắt đen từ trong giáp bản nhô lên, sương mù cuốn lại hóa thành cánh buồm.
Cuồng phong thổi buồm bay phất phới, đầu thuyền lại nhảy về phía trước.
Giống như muốn nhảy lên chỗ huyết cầu to lớn trên bầu trời, khi hạ xuống, đã xuất hiện ở chỗ mặt sông cách một trăm mét.
Nước sông màu xám bị bắn lên rồi hạ xuống, rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh.
Lúc này Chu Phàm mới buông tay đang nắm lấy cột buồm bước về phía bàn gỗ, không nghĩ nhiều cầm lấy cần câu xám đậm.
Bởi vì hắn cũng khó có thể xác nhận vật giữ mạng mình cần sẽ là thứ gì, đã không thể xác nhận, dùng cần câu xám đậm tùy cơ để cược vận khí một chút cũng tốt.
Lợi ích lớn nhất của cần câu xám đậm chính là một mồi câu thể dùng hai lần, đương nhiên xác suất nó câu lên thứ rác rưởi cũng sẽ cao hơn một chút.
Nhưng vận khí của ta cũng coi như không tồi, xác suất ra thứ rác rưởi chắc rất thấp… Chu Phàm tự an ủi như vậy, hắn đi tới cạnh lan can, bỗng nhiên quay đầu hỏi:
- Thực Phù, ngươi nói ta đứng ở đâu câu thì thích hợp hơn?
Chu Phàm hỏi như vậy, khiến Thực Phù hơi ngẩn ra, tên hỗn đản này, quan hệ của chúng ta rất kém đó! Ngươi hỏi ta như vậy có thích hợp không?
- Nói mau.
Chu Phàm lại vẻ mặt ôn hòa hỏi.
Thực Phù xụ mặt chỉ chỉ góc lan can bên trái.
Nàng cũng không biết vì sao phải chỉ cho Chu Phàm vị trí, nàng chỉ xong trong lòng lại có chút hối hận.
- Ờ.
Chu Phàm gật đầu, sau đó hắn đứng ở hướng ngược với hướng Thực Phù chỉ, góc lan can bên phải thuyền.
Thực Phù lại sửng sốt, cặp mắt xanh bốc lên lửa giận hừng hực.
Con chó Chu Phàm, một ngày nào đó ta sẽ giết ngươi!
Dây câu cấp tốc rủ xuống, hai tay Chu Phàm cầm cần câu kéo lên, dây câu phá nước chui ra, phía cuối dây câu hình tám móng tóm một cái hộp màu trắng to bằng bàn tay.
Dây câu mang theo hộp trắng bay về, Chu Phàm vươn tay ra tóm lấy hộp trắng, dây câu mới biến mất.
Thực Phù tò mò nhìn hộp trắng trong tay Chu Phàm, nàng hi vọng là một thứ rác rưởi.
Triệu Nhã Trúc trực tiếp đi tới nói:
- Mau mở ra xem thử.
Ngươi là muốn thấy ta xấu mặt… Khóe miệng Chu Phàm giật giật, hắn vẫn mở hộp, bên trong là một đóa bông to bằng ngón cái.
Bông không khác gì bông bình thường nhìn thấy, chỉ là ở tầng ngoài cùng có màu bạc.
Bông?
Chu Phàm ngẩn người, hắn cầm lấy đóa bông bóp bóp, mềm dẻo mười phần, đây đúng là một đóa bông.
Sắc mặt Triệu Nhã Trúc bình tĩnh, không phát biểu bất kỳ đánh giá gì.