Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1217: Chương 1217: Mộ (2)
Ba người lại thương lượng vài câu, mới quay về cứ điểm trước đó.
Cho dù nguy hiểm tới mấy, nhưng dẫu sao cũng trôi qua rồi, sau khi trở lại cứ điểm, ba người chỉ có thể tạm thời buông bỏ chuyện này.
Lúc này đã là nửa đêm, Cổ Ngạn cười khổ lắc đầu:
- Chu Phàm, ngươi đi ngủ đi, tối nay ta không thể ngủ được nữa.
Chu Phàm không cự tuyệt, gật đầu, hắn nhảy vào trong hầm tuyết Cổ Ngạn đào, trước khi ngủ hắn lại nhìn về phía Quỷ Táng Quan.
Phát hiện Quỷ Táng Quan vẫn đứng ở chỗ trước đó, ba bóng xám một lớn hai nhỏ đang nhìn về bên này.
Khóe mắt Chu Phàm giật giật, hắn bỗng nhiên nghĩ đến Tuyết Lão Thi và quái quyệt nhà gỗ vừa xuất hiện, chắc không phải là bởi vì vận rủi của Vô Mệnh Chi Nhân mà dẫn tới chứ?
Hắn không nghĩ nữa, mà là nằm trong hố tuyết có chút rét lạnh, nhắm hai mắt lại.
So sánh với băng thiên tuyết địa ở thế giới bên ngoài, thuyền gỗ trên sông xám dường như là vạn cổ không thay đổi.
Đập vào trong tầm nhìn là từng dòng sương mù.
Chu Phàm vừa xuất hiện trên thuyền, Thực Phù lại nhìn hắn.
- Có việc gì à?
Chu Phàm cười mở miệng hỏi.
- Tám ngàn con sâu xám lớn ngươi muốn, ta đã gom đủ rồi.
Thực Phù lạnh lùng nói.
Chu Phàm khẽ gật đầu, hắn lại nhìn về phía Triệu Nhã Trúc thân hình cao lớn, Triệu Nhã Trúc đang ngồi trước bàn vuông, cầm đũa, sắc mặt nàng ngưng trọng.
Trên bàn bày một đĩa bạch ngọc, trên đĩa là miếng thịt đỏ mỏng như cánh ve.
Chân mày Chu Phàm giật giật.
Triệu Nhã Trúc không nhìn Chu Phàm, nàng dùng đũa gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng, không nhai, mặt tái xanh nuốt xuống, sau đó buông đũa, một tay chống mặt bàn phát ra một trận tiếng nôn khan khiến người ta buồn nôn.
Đúng là biến thái, rõ ràng bản thân có bệnh kén ăn, nhưng đã tu luyện đến trình độ có thể trường kỳ không ăn không uống, còn tự chà đạp bản thân như vậy, Chu Phàm oán thầm trong lòng, nhưng vẫn mở miệng nói:
- Triệu cô nương, phiền ngươi lấy ra hai quả cầu lưu ly.
Triệu Nhã Trúc nôn khan xong, sau khi không còn gì để nôn, mới sắc mặt bình tĩnh vung tay, dưới sương mù cuốn động, xuất hiện hai quả cầu lưu ly.
Chu Phàm nhìn về phía quả cầu lưu ly của Thực Phù, lần trước hắn câu cá mượn sâu xám trong quả cầu lưu ly của Thực Phù, nhưng về sau lại từ chỗ Triệu Nhã Trúc có được năm ngàn con sâu xám lớn, để dễ tính toán, hắn lại trả hơn bốn ngàn con sâu xám lớn cho Thực Phù.
Hiện tại nhìn vào, trong quả cầu lưu ly của Thực Phù đựng đầy sâu xám lớn.
- Quả cầu lưu ly của tiểu gia hỏa hiện tại có tám ngàn một trăm hai mươi hai con sâu xám lớn, quả cầu lưu ly của ngươi có ba ngàn năm trăm chín mươi lăm con sâu xám lớn.
Triệu Nhã Trúc nhìn hai quả cầu lưu ly một cái, nói ra con số cụ thể.
- Không tồi.
Chu Phàm cười cười nói,
- Phiền ngươi chuyển tám ngàn con sâu xám lớn của Thực Phù vào trong quả cầu lưu ly của ta.
Trong lòng Chu Phàm lại đang cân nhắc, số lượng sâu xám lớn trong quả cầu lưu ly của hắn gia tăng đến hơn ba ngàn con, điều này có liên quan rất lớn tới hôm nay giết chết một Tuyết Lão Thi một cấp Huyết Sát.
Triệu Nhã Trúc lại phất phất tay, để hai quả cầu lưu ly tới gần nhau, điều động số lượng sâu xám lớn.
Lúc này, sâu xám lớn trong quả cầu lưu ly của Thực Phù còn lại có một trăm hai mươi hai con ít ỏi, mà quả cầu lưu ly của Chu Phàm thì lập tức mở rộng hơn rất nhiều.
Vừa nghĩ tới sâu xám lớn mình vất vả tích góp được bị Chu Phàm cầm đi hết, sắc mặt Thực Phù càng lạnh hơn, nàng hừ lạnh nói:
- Sâu xám lớn thì ngươi đã cầm rồi, Cửu Lô Bạo Nhiên Công của ta đâu?
- Đừng gấp, hiện tại ta đọc cho ngươi nghe.
Chu Phàm cười nói.
Chu Phàm dẫn Thực Phù đi sang một bên, đọc lại từng câu từng chữ của Cửu Lô Bạo Nhiên Công cho nàng nghe.
Về phần Triệu Nhã Trúc vẫn ở đó đấu tranh với đĩa thịt, thỉnh thoảng lại có tiếng nôn mửa từ xa truyền đến.
Trí nhớ của Thực Phù rất tốt, chỉ một lần là đã nhớ kỹ Cửu Lô Bạo Nhiên Công.
Sau khi nhớ kỹ, nàng hiện tại đã rất quen thuộc với tu luyện của nhân loại, chỉ cần trở về cân nhắc thêm một chút là có thể tự tiến hành tu luyện.
- Ngươi có công pháp Kháng Kích Đoạn không?
Thực Phù lại mở miệng hỏi.
- Ngươi ngay cả Bạo Phát Đoạn cũng không phải, nhanh như vậy đã muốn công pháp Kháng Kích Đoạn rồi à?
Chu Phàm có chút ngạc nhiên nói.
- Ngươi cho rằng ta sẽ dừng lại ở Bạo Phát Đoạn bao lâu?
Thực Phù nói với vẻ khinh thường.
- Tiểu gia hỏa ngươi, Cửu Lô Bạo Nhiên Công không dễ tu luyện như vậy đâu, dẫu sao ngươi không có đan dược tương ứng.
Chu Phàm lắc đầu, lúc trước hắn chính là dựa vào Ngưng Lô Hoàn câu lên được và thiên phú của mình nỗ lực lắm mới cấp tốc vượt qua được cảnh giới này.
Thực Phù lạnh lùng nói:
- Ít nói nhảm thôi, có hay là không?
- Ta đương nhiên là có, nhưng ngươi không luyện được.