Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1216: Chương 1216: Mộ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Quỷ khí xanh đen từ khí quỷ hóa thành, Viêm Dương Khí đỏ thẫm, Không Âm Quỷ Lôi đen xì lượn lờ trên lưỡi đao gỉ phun ra.

Ba con phi trùng ngàn chân bị đao gỉ triệt để cản lại, chúng phát ra tiếng rít chấn nhiếp lòng người, bay vòng quanh Chu Phàm, dây dưa chém giết với đao quang.

Đao gỉ được vung thành từng đạo đao quang, vừa chống đỡ công kích của ba con phi trùng ngàn chân đối với Chu Phàm, cũng ý đồ khuấy nát thân thể cứng rắn của phi trùng ngàn chân.

Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác vẫn đang thử cởi bỏ â trạng thái hóa đá cực kỳ nguy hiểm này, bọn họ còn thỉnh thoảng nhìn về phía ba người phục chế thiên linh cái đã vỡ ở cạnh nhà gỗ.

Người phục chế sau khi phi trùng ngàn chân phá đầu mà ra thì rơi vào một loại trạng thái tử khí trầm trầm, không nhúc nhích, điều này khiến hai người Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều thở phào, lúc này nếu ba người phục chế làm gì đó, tình cảnh của bọn họ sẽ càng gian nan hơn.

Đao gỉ của Chu Phàm càng múa càng nhanh, kéo ra từng đoàn đao quang ba màu, hạ xuống người ba con phi trùng ngàn chân, phát ra tiếng vang leng keng.

Trong chớp mắt ngắn ngủi, phi trùng ngàn chân cũng không biết đã bị bổ trúng bao nhiêu đao, thân thể của chúng cuối cùng không thể chống đỡ được, vỡ vụn thành vô số mảnh màu bạc, rơi xuống đất.

Thân ảnh của Chu Phàm lại lui về bên cạnh hai người Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn, hắn cảnh giác nhìn ba con phi trùng ngàn chân đã bị hắn bổ nát.

Thân trùng rơi xuống đất rất nhanh đã hòa tan thành chất lỏng màu bạc, dung nhập với tuyết.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn toàn thân chấn động, bọn họ phát hiện hai chân của mình đã có thể động đậy, chân khí trong cơ thể cũng khôi phục, điều này khiến trên mặt bọn họ lộ ra vẻ vui mừng.

Phàm cũng phát giác hai người Hoàng Bất Giác đã khôi phục bình thường, điều này chứng tỏ ba con phi trùng ngàn chân đó có khả năng rất lớn đã chết.

Lúc này ba người phục chế ở trước nhà gỗ lại có biến hóa, bọn họ hóa thành ba đoàn quang mang màu bạc.

Ba người Chu Phàm đều hơi biến sắc, không tiến mà lui lại nhiều trượng.

Cửa nhà gỗ lại mở ra, quang mang màu bạc ba người phục chế hóa thành thuận theo cửa nhà gỗ bay vào.

- Nó muốn chạy trốn.

Chu Phàm rất nhanh liền đưa ra phán đoán.

Sắc mặt ba người hơi trầm xuống, bọn họ lập tức lao về phía trước, muốn giết chết quái quyệt nguy hiểm cổ quái này.

Trong quá trình bọn họ chạy tới, cửa nhà gỗ vẫn chưa triệt để đóng lại, bọn họ lờ mờ nhìn thấy hoàn cảnh trong phòng.

Không nhìn thấy bàn ghế cũng không nhìn thấy quái quyệt, bọn họ chỉ nhìn thấy một nấm mồ màu bạc.

Quang mang chính là từ nấm mồ màu bạc đó phát ra.

Két một tiếng, cửa nhà gỗ nhanh chóng đóng lại, nhà gỗ trong chớp mắt đã vặn vẹo ở trước mắt bọn họ.

Hoàng Bất Giác quát lạnh một tiếng, quạt trong tay vung lên, hóa thành vô số cương nhận màu trắng cuốn tới nhà gỗ.

Cổ Ngạn hừ khẽ một tiếng, đánh ra một quyền, quyền phong giống như hỏa diễm bay ra, từ nhỏ biến thành to bằng đầu người.

Chỉ là trong nhà gỗ bắn ra quang mạc màu bạc.

Quyền phong và cương nhận đánh lên trên quang mạc, quang mạc nổ tung.

Nhưng nhà gỗ đã thừa dịp này biến mất trước mắt bọn họ.

Ba người Chu Phàm chỉ có thể dừng chân, quan sát xung quanh, một lát sau, cuối cùng mới xác nhận, quái quyệt thực sự rời khỏi rồi.

Xung quanh lại khôi phục hắc ám, chỉ độc có Dạ Quang Châu mang theo trên người bọn họ xua đi hắc ám bên cạnh.

- Đây rốt cuộc là quái quyệt gì?

Trên mặt Cổ Ngạn vẫn mang theo vẻ sợ hãi.

Có thể không đếm xỉa tới phù lục và khí cụ trên người bọn họ, trong bất tri bất giác hóa đá hai chân của võ giả Khí Cương Đoạn, thậm chí hóa đá phong cấm chân khí trong cơ thể bọn họ, quái quyệt này không khỏi quá quỷ dị một chút.

Nếu không phải Chu Phàm đột nhiên thoát khỏi cấm chế hóa đá, bọn họ tối nay có khả năng đã nguy hiểm.

Đương nhiên Chu Phàm thoát khỏi thế nào, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều không định hỏi, mỗi võ giả đều có bí mật của mình, không thể lộ ra với người ngoài, nếu không rất dễ bị người khác thăm dò ra nhược điểm.

Nếu không quá cần thiết, không ai đi hỏi bí mật của võ giả, đây là chuyện rất kỵ húy.

- Còn có nấm mồ đó…

Nấm mồ thoáng nhìn thấy trong nhà gỗ, mang tới một loại cảm giác hết hồn cho Cổ Ngạn.

- Nấm mồ đó mới là bản thể của quái quyệt.

Hoàng Bất Giác cười khổ nói:

- Quái quyệt như vậy, ta trước giờ cũng chưa từng thấy, sau khi trở về phải để Phù Sư hoặc Thám Quyệt Viên trong tí phủ điều tra một chút mới được.

- Nếu là quái quyệt mới, với thủ đoạn quỷ dị thể làm tổn hại tới Khí Cương Đoạn của nó, cho dù xếp nó vào cấp Huyết Sát cũng không đủ.

Chu Phàm hơi nhướng mày, vừa rồi quả thật rất nguy hiểm, nếu không phải vào thời điểm mấu chốt, hắn thuyên chuyển Long Thần Huyết trong cơ thể, đã phát hiện được sự ăn mòn của lực lượng bí ẩn đó, cho nên dựa vào sự hỗ trợ của những lực lượng như Long Thần Huyết, Viêm Dương Khí, Không Âm Quỷ Lôi, tiêu diệt lực lượng bất tri bất giác ăn mòn vào đó, kết quả đúng là khó có thể tưởng tượng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...