Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1215: Chương 1215: Đá (2)
- Biện pháp tốt nhất để ứng đối với loại quái quyệt bị động này chính là đừng công kích chúng, nhưng ngươi có nghĩ tới không, vạn nhất không phải thì sao? Nói không chừng hiện tại chúng ta đã bị độc tố hoặc nguyền rủa đến từ nó ăn mòn, chờ đợi sẽ có nguy hiểm.
- Ta cho rằng hiện tại khả năng bị độc tố hoặc nguyền rủa ăn mòn là rất nhỏ.
Hoàng Bất Giác lắc đầu nói:
- Trên người ba người chúng ta đều mang theo phù lục hoặc khí cụ chống đỡ độc tố hoặc nguyền rủa khác nhau, phù lục hoặc khí cụ đôi khi có lẽ sẽ không thể mang tới tác dụng nên có, nhưng không thể phù lục khí cụ trên người ba người chúng ta cộng lại mà một chút phản ứng cũng không có.
- Khả năng này thật sự quá nhỏ! Cho nên ta đồng ý với ý kiến của Chu Phàm, đây có lẽ là một loại quái quyệt kích phát bị động, chúng ngồi yên bất động rất có thể là đang dụ chúng ta công kích chúng.
- Hai người các ngươi nói rất có lý.
Cổ Ngạn trầm ngâm một chút nói:
- Vậy chúng ta tiếp tục tiêu hao với chúng, địch không động ta cũng không động.
- Chờ xem, nó không thể một mực tiêu hao với chúng ta như vậy.
Hoàng Bất Giác chậm rãi nói.
- Vậy thì cũng chưa chắc, trước kia ta từng nghe qua tình huống quái quyệt và con người tiêu hao một tháng ở ngoài hoang dã.
Cổ Ngạn cười nói.
Khóe miệng Chu Phàm giật giật, hắn không chờ được lâu như vậy.
- Nếu nó tới hừng đông vẫn chưa động thủ, vậy chúng ta đừng để ý tới, rời khỏi nơi này.
Hoàng Bất Giác nghĩ một chút rồi nói.
Nếu hừng đông cũng không động thủ, khả năng đó là quái quyệt kích phát bị động sẽ lớn hơn, nếu là loại quái quyệt này, trực tiếp rời khỏi chính là biện pháp xử lý tốt nhất.
Nếu thật sự phải chờ tới hừng đông, vậy ta phải tìm thời gian chợp mắt vào Khôi Hà Không Gian, sau đó lại cấp tốc rời khỏi mới được… Chu Phàm thở dài nghĩ, điều này đã hoàn toàn quấy phá kế hoạch của hắn.
- Không đúng.
Hoàng Bất Giác đột nhiên hô lên.
- Cái gì không đúng?
Chu Phàm và Cổ Ngạn cơ hồ đồng thanh hỏi.
- Chân của ta không thể động, các ngươi mau nhìn của các ngươi kìa.
Hoàng Bất Giác trầm giọng nói.
Chu Phàm và Cổ Ngạn theo bản năng nhấc chân, phát hiện chân của mình quả nhiên không động đậy, triệt để bị cố định trên mặt tuyết.
Phát hiện này khiến bọn Chu Phàm đều hơi biến sắc, bọn họ một mực lưu ý biến hóa của thân thể, lại không ngờ thủ đoạn của quái quyệt kín đáo như vậy, nếu không phải Hoàng Bất Giác muốn nhấc chân, sợ rằng qua một hồi nữa, bọn họ cũng không phát hiện.
- Là hóa đá.
Cổ Ngạn bình tĩnh hỏi:
- Hiện tại vẫn muốn đợi chứ?
Cho dù không thể nhúc nhích, võ giả Khí Cương Đoạn cũng có biện pháp ở ngoài hai trượng đả thương địch thủ!
Chỉ là Cổ Ngạn vừa nói xong, sắc mặt của hắn lại khẽ biến:
- Chân khí trong cơ thể ta dường như cũng bị bịt lại không dùng được.
- Ta cũng vậy.
Hoàng Bất Giác có chút ngạc nhiên nói.
Chu Phàm cũng cảm thấy chân khí trong cơ thể mình dường như ngưng kết.
- Xem ra không chỉ là hóa đá hai chân của chúng ta, nó còn có thể hóa đá chân khí trong cơ thể chúng ta.
Hoàng Bất Giác vừa nói, vừa trong phù đại của mình lấy ra từng đạo phù lục, vỗ lên trên người, ý đồ giải trừ loại trạng thái này.
Chu Phàm và Cổ Ngạn cũng dụng các loại thủ đoạn, thử giải trừ loại trạng thái hóa đá quỷ dị này.
Nếu không thể cởi bỏ trạng thái hóa đá, hai chân không thể nhúc nhích, chân khí lại bị phong cấm, bọn họ hiện tại sẽ yếu ớt giống như người thường.
Bọn họ vừa làm như vậy, vừa lưu ý ba phục chế phẩm cạnh nhà gỗ và biến hóa của nhà gỗ.
Ngay khi bọn họ thử giải trừ trạng thái hóa đá, ba phục chế phẩm ở phía trước nhà gỗ cùng có biến hóa.
Mắt của ba người phục chế chậm rãi co rút lại, đồng tử phát ra ngân quang nhìn về phía bọn Chu Phàm.
- Không xong rồi.
Cổ Ngạn uống một ngụm linh tửu, linh tửu này vốn hắn vì giải trừ một số nguyền rủa mà sản xuất ra, người phục chế bắt đầu phát sinh biến hóa khiến hắn cảm thấy không ổn.
Ba người phục chế không đứng lên, nhưng bọn họ nhẹ nhàng vỗ vào thiên linh cái của mình, đầu của người phục chế lập tức nhô về phía trước.
Phốc một tiếng, huyết nhục ở thiên linh cái của ba người phục chế bắn ra, trên mặt đất có ba con phi trùng ngàn chân bò ra.
Phi trùng ngàn chân máu chảy đầm đìa này toàn thân màu bạc, hơi dẹt, dài bằng cánh tay người trưởng thành, trên lưng còn sinh trưởng hai hàng cánh lông trong suốt, cánh lông khẽ chấn động, phát ra tiếng ong ong, ba con phi trùng ngàn chân bay về phía bọn Chu Phàm.
Sắc mặt Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác khẽ biến, dưới tình huống không thể điều động chân khí, thủ đoạn bọn họ có thể sử dụng không nhiều lắm, chỉ có thể từ trong phù đại lấy ra mấy đạo ám khí bọc phù lục ném ra ngoài.
Mà Chu Phàm chỉ nhắm mắt, hắn đã đến thời điểm rất mấu chốt, không rảnh để ý tới cái khác.
Ám khí đánh trúng ba con phi trùng ngàn chân, phát ra tiếng nổ trong không trung, khí lưu càn quét ra xung quanh, làm cuốn lên gió tuyết trên mặt đất, bẻ gãy từng gốc cây băng.
Phong lôi thủy hỏa tỏa ra, sương khói ngưng tụ thành khiến người ta không nhìn rõ tình huống phía trước, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn nỗ lực nhìn về phía trước, muốn thấy rõ cảnh tượng phía trước.
Rất nhanh hai người bọn họ lại thấy ba con phi trùng ngàn chân từ trong sương khói đen xì không chút tổn thương lao ra, trên mặt hai người lộ ra vẻ hoảng sợ, công kích phù lục của bọn họ không ngờ không có hiệu quả, chẳng lẽ hôm nay phải chết ở đây sao?
Trong lòng thì nghĩ như vậy, nhưng hai người cũng không phải loại ý chí yếu ớt khoanh tay chịu chết, bọn họ rất nhanh lại từ trong phù đại lấy ra phù lục và khí cụ, định dựa vào khí lực của mình liều mạng với ba con phi trùng ngàn chân thần bí đó.
Bọn họ còn nhìn về phía Chu Phàm vẫn đang nhắm mắt, có điều xuất phát từ tín nhiệm không quấy rầy Chu Phàm.
Ngay vào lúc chỉ mành treo chuông này, Chu Phàm đột nhiên mở mắt, mắt hắn tỏa ra ánh sáng màu vàng.
Chu Phàm phát ra một tiếng quát khẽ, chân khí trong cơ thể dồi dào ùa ra, hắn nhảy lên, lao về phía ba con phi trùng ngàn chân, ở trong không trung đao gỉ ra khỏi vỏ, đao quang trong không khí rét lạnh trở nên vô cùng chói mắt.