Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1214: Chương 1214: Đá

Mục lục truyện Long Xà Chi 7 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Ba người Chu Phàm ngơ ngác nhìn nhau, không biết ba phục chế phẩm từ trong nhà gỗ đi ra này muốn làm gì?

- Chúng ta không thể ở lại nơi này, phải tới gần hơn một chút mới được.

Sắc mặt Chu Phàm ngưng trọng, đề nghị.

Nhà gỗ đã có biến hóa, xuất hiện ba phục chế phẩm, trước khi không thể nhìn ra được phục chế phẩm muốn làm gì, nếu bọn họ còn đứng ở xa như vậy, đợi tới lúc xuất hiện biến hóa, cho dù có tốc độ cấp thuấn di như Chu Phàm, cũng chưa chắc đã ứng đối kịp thời.

Dẫu sao ở cự ly này, Chu Phàm phỏng đoán phải ba thuấn di mới có thể phóng tới trước nhà gỗ.

- Có lý.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn nghe Chu Phàm nói như vậy, đều có phản ứng.

Ba người lập tức lấy xuống Dạ Quang Châu treo trên cây băng, bắt đầu rụt rè tới gần nhà gỗ, đợi bọn họ đi đến chỗ còn cách nhà gỗ hai trượng, mới dừng chân.

Cự ly này, muốn xuất thủ với ba phục chế phẩm cạnh nhà gỗ, chỉ trong phút chốc là có thể làm được, không cần thiết phải tới gần hơn.

Khi ba người Chu Phàm tới gần, đều một mực lưu ý ba phục chế phẩm và nhà gỗ, nhưng nhà gỗ và ba phục chế phẩm cũng không bởi vì bọn Chu Phàm tới gần mà có bất kỳ biến hóa gì.

Bất kể là nhà gỗ hư hư thực thực là quái quyệt hay phục chế phẩm, dường như đều không nhìn thấy sự tồn tại của ba người Chu Phàm.

Điều này khiến ba người Chu Phàm cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, bọn họ không biết nên phá cục diện trước mắt thế nào.

Nếu là võ giả tính tình nóng nảy, khẳng định sẽ không nhịn được mà trực tiếp động thủ với phục chế phẩm và nhà gỗ này, nhưng võ giả tính tình nóng nảy ở ngoài hoang dã thường thường là không sống được quá lâu.

Bọn Chu Phàm vẫn chưa muốn chết.

Cục diện trong rừng băng đã trở nên giằng co.

Ba người Chu Phàm đứng không nhúc nhích, để mặc bông tuyết nhỏ như bông từ khe hở của cành lá trong rừng cây băng rơi xuống đầu, vai bọn họ.

Ba phục chế phẩm khoanh chân ngồi trước nhà gỗ, ánh mắt hờ hững, bọn họ bị quang mang màu bạc của nhà gỗ bao phủ, thân thể bị phủ lên một tầng màu bạc.

- Chẳng lẽ là phục chế phẩm không có ý thức à? Quái quyệt này cho dù không phải trí quyệt, cũng không thể không thấy chúng ta mới đúng.

Cổ Ngạn nói khẽ.

- Không, nó sớm đã phát hiện ra chúng ta, bằng không cũng sẽ không có ba phục chế phẩm này xuất hiện trước mặt chúng ta.

Sắc mặt Hoàng Bất Giác ngưng trọng nói.

- Nhưng ta không cảm thấy gặp phải bất kỳ công kích gì.

Chu Phàm trầm giọng nói:

- Các ngươi thì sao?

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều lắc đầu.

Không nhìn thấy bất kỳ công kích gì, bất kể là ở ngoài sáng hay là ở trong tối, bọn họ đều không phát hiện.

Tâm tình của ba người càng lúc càng trầm trọng, không phát hiện công kích không đại biểu cho quái quyệt thật sự không công kích, công kích càng kín đáo, khi bạo phát lại càng trí mạng.

Đương nhiên có lẽ quái quyệt này không đáng sợ như bọn họ nghĩ, chỉ là một quái quyệt mới rất tầm thường, nhưng loại chuyện này không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, không ai muốn lấy tính mạng của mình ra cược!

- Hay là đừng đợi nữa, để ta thử chúng một chút, các ngươi đoạn hậu cho ta.

Cổ Ngạn nhíu mày nói.

- Đừng, nghĩ thêm chút đã, có lẽ chúng ta bỏ quên chỗ nào đó.

Hoàng Bất Giác không đồng ý để Cổ Ngạn mạo hiểm như vậy.

Cổ Ngạn không tỏ ý phản đối, hắn cũng biết bắt đầu công kích như vậy, vẫn rất lỗ mãng.

- Chúng không công kích chúng ta, liệu có phải đang chờ chúng ta công kích chúng không?

Chu Phàm bỗng nhiên mở miệng nói:

- Đây là một loại nguyền rủa hoặc là độc tố loại hình kích phát bị động.

- Rất có khả năng này.

Cổ Ngạn gật đầu nói:

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...