Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1212: Chương 1212: Nhà gỗ (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lúc đầu Chu Phàm không quá để ý, trực đêm ở hoang dã, thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy một số quang mang quái dị, đây là một số quái quyệt phát ra, chỉ cần không tới gần thì không cần để ý tới.

Quang mang như vậy thường thường là chợt lóe rồi biến mất trong đêm tối.

Nhưng rất nhanh hắn phát hiện, quang mang màu bạc này không biến mất, ngược lại đang không ngừng mở rộng, có một vầng sáng màu bạc tản ra.

Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, theo quang mang màu bạc mở rộng, hắn nhìn thấy một căn nhà gỗ.

Nhà gỗ bị vầng sáng màu bạc bao phủ, tạo cho người ta một loại cảm giác mơ hồ mà không chân thực.

Nhưng nó lại xuất hiện trong tầm nhìn của Chu Phàm.

Mắt Chu Phàm không chớp lấy một cái, hắn đầu tiên là bình tĩnh nhìn phù dán trên người mình, sau khi xác nhận phù vẫn hoàn chỉnh, lại vận lên chân khí trong cơ thể, Long Thần Huyết sôi trào, cũng không cảm thấy bất kỳ điều gì dị thường.

- Ta không bị nguyền rủa hoặc độc tố ăn mòn, căn nhà đó không phải là ảo giác bởi vì mắt ta xuất hiện vấn đề mà sinh ra.

- Nhưng cũng không loại trừ đây là một loại ảo tượng quái quyệt phát ra.

Chu Phàm nhìn căn nhà phát ra ánh sáng bạc, hắn lại liếc Quỷ Táng Quan liếc.

Nhưng Quỷ Táng Quan không có bất kỳ phản ứng gì, vẫn đứng tại chỗ, nữ nhân bóng xám và hai tiểu hài bóng xám vẫn không nhúc nhích chăm chú nhìn Chu Phàm, ánh mắt bọn họ dường như xuyên qua vô số năm tháng.

Nhìn cái gì, chưa từng thấy soái ca à, hay là ta nợ tiền các ngươi chưa trả.

Chu Phàm có chút căm tức nghĩ.

Chu Phàm lại đặt sự chú ý ở te nhà gỗ xa trên, hắn thậm chí có thể thấy rõ hình dáng của cửa gỗ đóng chặt trước nhà gỗ.

Sau khi nhà gỗ xuất hiện, không còn bất kỳ động tĩnh gì nữa, ngân quang giống như mộng ảo phát ra, ở trong đêm đen tạo cho người ta một loại cảm giác quỷ dị.

Chu Phàm còn chú ý thấy, xung quanh dường như đều biến thành có chút yên tĩnh, dường như quái quyệt ở phụ cận đều rời xa rồi.

Điều này khiến sắc mặt Chu Phàm nghiêm lại, hắn cấp tốc nhớ lại, xem đã đọc ghi chép về loại hiện tượng tương tự nhà gỗ này ở đâu chưa.

Nhưng hắn không nhớ được bất kỳ tin tức hữu dụng nào.

Chu Phàm do dự một chút, không phải hắn đang cân nhắc có nên đi tới kiểm tra hay không, mà là đang do dự có nên lay tỉnh hai người Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn không.

Cuối cùng hắn vẫn quyết định đánh thức hai người Hoàng Bất Giác.

Bởi vì nhà gỗ xuất hiện quá quỷ dị, lại thêm kiêng kị dấu hiệu báo trước về nguy cơ sinh tử khi Quỷ Táng Quan xuất hiện, khiến Chu Phàm không thể không coi trọng.

Vạn nhất thật sự có vấn đề rồi mới gọi nói không chừng lại đã muộn.

Sau khi hai người Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn bị lay tỉnh, bọn họ lập tức cảnh giác nhìn Chu Phàm, Hoàng Bất Giác hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Chu Phàm chỉ về phía nhà gỗ phát ra quang mang màu bạc:

- Các ngươi nhìn nơi đó.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn thuận theo phương hướng Chu Phàm chỉ nhìn lại, bọn họ thấy nhà gỗ phát ra quang mang màu bạc.

Hai người đều trầm mặc, sau đó nhìn nhau một cái, đều lắc đầu.

Sắc mặt Chu Phàm càng lúc càng ngưng trọng, luận về quen thuộc đối với quái quyệt của Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn, không biết nhiều hơn hắn bao nhiêu lần, nhưng hiển nhiên đều không nhận ra lai lịch của nhà gỗ.

- Nó xuất hiện từ lúc nào? Lúc xuất hiện là tình hình gì?

Hoàng Bất Giác nhìn nhà gỗ trầm giọng hỏi.

Chu Phàm kể lại chi tiết tình huống khi bả hắn phát hiện nhà gỗ.

Sau khi Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác nghe xong, đều trầm mặc không vội lên tiếng, mà là đang suy nghĩ.

- Nhà gỗ có thể phát ra ngân quang? Ta hoàn toàn không có ấn tượng, quái quyệt tương tự như nhà ở, ta có biết vài loại, nhưng đối chiếu cẩn thận thì lại hoàn toàn không giống là chúng.

Cổ Ngạn cởi hồ lô rượu xuống uống một ngụm.

- Ta cũng vậy.

Hoàng Bất Giác cũng chưa từng thấy quái quyệt tương tự.

- Liệu có phải là quái quyệt gần đây mới hình thành không?

Chu Phàm chậm rãi nói.

Hàng năm đều sẽ xuất hiện không ít quái quyệt mới, nếu là quái quyệt mới cũng không phải chuyện thần kỳ gì.

Chỉ là có thể là quái quyệt mới sao?

Có thể là quái quyệt mới sao?

Đối với suy nghĩ này của Chu Phàm, Hoàng Bất Giác nhướng mày nghĩ một chút:

- Có khả năng này, nhưng cũng có khả năng quái quyệt đó trốn trong nhà gỗ, nhà gỗ chỉ là một loại ngụy trang của nó.

Nếu quái quyệt trốn trong nhà gỗ, bọn họ không nhận ra cũng không phải chuyện kỳ quái.

- Nó xuất hiện ở trước mặt chúng ta, lại không tấn công, lại vì gì?

Cổ Ngạn có chút kỳ quái hỏi.

- Chẳng lẽ là quái quyệt nào đó không thể nhìn thẳng à?

Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến.

Quái quyệt ư thể nhìn thẳng cũng tồn tại.

Chu Phàm vừa nhắc nhở như vậy, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều vội vàng di dời tầm mắt.

Chu Phàm cũng cúi đầu, không nhìn thẳng nhà gỗ phát ra ngân quang, hắn gấp giọng nói:

- Quái quyệt không thể nhìn thẳng thì có, nhưng rất hiếm thấy, các ngươi nghĩ lại xem có quái quyệt nào phát ra ngân quang lại không thể nhìn thẳng không?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...