Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1211: Chương 1211: Nhà gỗ

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lý Trùng Nương nhịn cười,

- Sau này không được làm bậy nữa, nếu không ngươi chết cũng không biết chết như thế nào đâu.

- Ta biết rồi.

Hùng Phi Tú khóc không ra nước mắt, sao hắn có thể không biết, nếu hắn khiêm tốn một chút, sẽ không rơi vào hoàn cảnh hiện tại.

- Ngươi biết Dạ Lai Thiên Hương ở đâu không?

Lý Trùng Nương lại hỏi.

- Không biết.

Hùng Phi Tú hơi ngẩn ra, hắn lại vội vàng bồi thêm một câu:

- Đại tỷ đầu, cho dù ta biết, cũng không thể nói với ngươi.

Nếu nói, vậy chẳng khác nào cung cấp trợ giúp, vậy Huyền Quang Ngọc Phù của hắn sẽ trực tiếp vỡ vụn.

- Ngươi không nói tac cũng thiếu chút nữa thì quên.

Lý Trùng Nương cười lắc đầu:

- Cho nên hai tiểu đội thí sinh có quen biết vẫn đừng ở quá gần nhau, bằng không vi phạm quỷ thệ lúc nào cũng không biết.

- Dạ Lai Thiên Hương đắc tội với đại tỷ à?

Hùng Phi Tú có chút tò mò hỏi, sau một thoáng thầm xúc ngắn ngủi, hắn cảm thấy đại tỷ đầu chính là một nữ nhân vô cùng đáng sợ, còn đáng sợ hơn cả mẹ hắn.

Nếu Dạ Lai Thiên Hương đắc tội với đại tỷ đầu, sợ rằng sẽ xui xẻo to.

- Ta rất ghét nàng.

Lý Trùng Nương hơi nhíu mày:

- Nhưng nàng không đắc tội với ta, ta tìm nàng là muốn dạy cho nàng một bài học, để tránh nàng sau này lại thực sự thành…

Lý Trùng Nương nói tới đây, trên khuôn mặt không tì vết lộ ra biểu cảm vô cùng phức tạp, không nói câu sau.

Nàng đứng trong tuyết bị Dạ Quang Phù Châu bao phủ, trầm mặc không nói gì, tinh thần có chút ngẩn ngơ.

Hùng Phi Tú không dám lên tiếng quấy rầy.

- Vậy trước tiên cứ vậy đi.

Lý Trùng Nương xoay người đi vào trong rừng cây băng.

Lưu Tam Hỏa và phụ nhân trung niên nhìn nhau, bọn họ cởi bỏ cấm chế cho hai lão giả, không quay đầu lại đuổi theo.

- Tiểu thiếu gia, ngươi không sao chứ.

Sau khi hai lão giả tỉnh lại, lập tức chạy tới chỗ Hùng Phi Tú, kiểm tra thân thể cho hắn.

Đây chính là hậu bối được lão tổ tông Hùng gia sủng ái nhất, nếu thực sự xảy ra vấn đề gì, chỉ sợ bọn họ cũng khó có thể sống sót.

- Các ngươi làm gì thế, ta không sao, đừng có sờ loạn.

Hùng Phi Tú vừa tức vừa giận.

Lúc này hai lão giả mới ngừng tay, thở phào một hơi, một người trong đó sắc mặt khẩn trương nói:

- Đi thôi, chúng ta mau chóng rời khỏi nơi này, không ngờ lần này lại có tùy tùng vượt qua Khí Cương Đoạn xuất hiện.

Đó chính là tu sĩ Đạo cảnh, cho dù là Hùng gia cũng không có mấy.

- Sợ cái gì?

Hùng Phi Tú hừ một tiếng:

- Có lợi hại tới mấy không phải cũng bị ta dọa cho chạy rồi à?

Dọa cho chạy?

Hai lão giả ngơ ngác nhìn nhau, trong lòng bọn họ rất hoài nghi đối với điều này.

- Không biết thiếu gia làm thế nào mà dọa được ba người đó phải bỏ chạy?

- Ngươi đừng hỏi nữa, nói chung chính là bị ta khiến cho sợ tới mức chạy trối chết.

Hùng Phi Tú nghiêm mặt nói:

- Đây là bí mật của ta, khi về nhà, cũng không được nói với bất kỳ ai, bằng không lão tổ tông cũng không giữ được các ngươi đâu, bao gồm cả lão tổ tông, biết chưa?

Hai lão giả do dự một chút, vẫn mở miệng đáp ứng đã.

Hùng Phi Tú biết hai tùy tùng này trung thành và tận tâm với lão tổ tông, sau khi trở về có khả năng rất lớn sẽ nói với lão tổ tông, hắn chỉ thở dài trong lòng, sau đó mới nói:

- Đi thôi, đừng ở lại nơi này, không có ý nghĩa.

Chu Phàm và hai người Hoàng Bất Giác hàn huyên một lúc, bắt đầu thương lượng việc trực tối nay.

Dựa theo thói quen ở chung của bọn họ mấy ngày nay, tối nay Chu Phàm sẽ trực thủ nửa đêm trước, nửa đêm về sáng thì giao cho Cổ Ngạn, về phần Hoàng Bất Giác tối nay không cần trực, chờ đêm thứ hai mới tới lượt hắn.

Ở ngoài hoang dã, võ giả trực đêm là chuyện rất bình thường.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn thoải mái đào hai hố tuyết sâu nửa mét, sau đó thì lót giấy mỡ bò phòng ẩm ở đáy hố, trực tiếp nằm vào.

Đào hố tuyết là để phòng gió lạnh trong rừng cây băng, ngủ như vậy sẽ thoải mái hơn.

Rét lạnh sẽ không khiến nhiệt độ cơ thể của võ giả trôi đi, nhưng cho dù là gió tuyết đã trải qua rừng cây băng làm suy yếu, thổi lên người cũng khó có thể ngủ ngon, cho nên chỉ có thể làm như vậy.

Sau khi Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đã ngủ, Chu Phàm bắt đầu một mình trực đêm.

Hắn nhìn Quỷ Táng Quan ở cách đó không xa, di dời tầm mắt lưu ý động tĩnh xung quanh.

Rừng cây băng phát ra tiếng rào rào, giống như quần ma loạn vũ, đây là động tĩnh gió lạnh thổi lên cây băng phát ra.

Chu Phàm không dám lơ là, hắn tập trung chú ý cảnh giới.

Bởi vì Quỷ Táng Quan vẫn một mực theo hắn, nguy hiểm tùy thời đều có khả năng sẽ hàng lâm.

Đơn độc một mình nghe tiếng rào rào và tiếng vang rất nhỏ quái quyệt trong rừng cây phát ra, trong thiên địa, giống như không còn gì khác.

Ở chỗ cực xa của rừng cây, có một điểm quang mang màu bạc đang lấp lánh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...