Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1209: Chương 1209: Chân núi (3)
Chu Phàm lại từ trong phù đại lấy ra Dạ Quang Phù dán lên thiết châu, không gian vốn có chút tăm tối trở nên sáng hơn.
Hắn tiếp tục lấy ra phù lục có thể xua đuổi Âm Ảnh Quái Quyệt dung nhập vào trong Dạ Quang Phù Châu.
Thế là, công tác qua đêm mới tính là chuẩn bị xong bước đầu.
Chu Phàm thở phào, may mà các vật nhỏ như phù lục phụ trợ hắn chuẩn bị đủ nhiều, bằng không ở chân núi tiểu đội thí sinh dày đặc, tối nay sẽ rất gian nan.
Đầu tiên là với nhiệt độ thấp trong rừng cây băng, căn bản không thể nhóm lửa, cho dù là mang theo nhiên mộc đặc thù, có thể châm lửa, hiệu quả cũng sẽ suy giảm mạnh, ngược lại là Dạ Quang Phù thích hợp hơn, cho dù giá Dạ Quang Phù đắt hơn, nhưng trong trường hợp này, tốn chút tiền thì có là gì?
Tiếp theo là cho dù chuẩn bị Dạ Quang Phù, cũng chưa chắc đã dám dùng, Dạ Quang Phù dung hợp với U Diễm Phù có thể xua đuổi Âm Ảnh Quái Quyệt ẩn tàng trong bóng tối, nhưng nói không chừng sẽ dẫn tới sự tập kích của tiểu đội thí sinh khác.
Cho nên vẫn phải d thủ đoạn che chắn ánh sáng mới được.
Bằng không, chỉ có thể ở trong đêm đen mờ mịt sử dụng thủ đoạn khác để qua đêm, lúc đó sẽ rất phiền.
Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đã nhìn quen bố trí của Chu Phàm rồi, bọn họ cũng không rõ Chu Phàm rốt cuộc mang theo bao nhiêu phù lục, trên lưng còn đeo một cái bọc đặc biệt to.
Kỳ thật nếu để bọn họ biết, trong phù đại của Chu Phàm còn có một quyển Trữ Vật Thư cơ hồ chất đầy vật tư, vậy chắc bọn họ sẽ sợ tới nhảy dựng.
Sau khi bố trí xong, Chu Phàm vẫn có thể lờ mờ nghe thấy tiếng chửi của Hùng Phi Tú, hắn cười khổ lắc đầu, nói với Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn về hành vi cổ quái của hai tùy tùng bên cạnh Hùng Phi Tú.
Cổ Ngạn khoanh chân ngồi trên mặt tuyết uống rượu, hắn liếc Hoàng Bất Giác một cái, bình thường hắn chuyên tâm ủ rượu, rất ít để ý tới việc vặt vãnh, chỉ có thể lờ mờ đoán ra một chút, nhưng không dám quá khẳng định như hắn nghĩ.
Nhưng chìm nổi trong quan trường nhiều năm, Hoàng Bất Giác nhận biết không ít con cháu thế gia khẳng định là có hiểu biết nhiều hơn hắn.
Hoàng Bất Giác cười khẽ một tiếng nói:
- Đây cũng không phải chuyện kỳ quái gì, ở một số thế gia đại tộc, bọn họ sẽ ép tùy tùng nô bộc không được can thiệp vào hành động của đệ tử gia tộc, nếu không sẽ bị xử tử.
- Làm như vậy có hai lý do: Thứ nhất là sợ lời nói của tùy tùng nô bộc bất tri bất giác làm ảnh hưởng tới đệ tử gia tộc, thậm chí là có mục đích điều khiển khống chế đệ tử hạch tâm của gia tộc, thứ hai là bọn họ không sợ đệ tử gia tộc làm sai, gặp phải trắc trở.
- Nếu cả đời xuôi gió xuôi nước, không gặp chút thất bại, vậy ở khi đối mặt với chuyện liên quan tới sinh tử vinh dự của gia tộc, người như vậy tâm thái rất dễ sụp đổ, hoặc chết đi hoặc không gượng dậy nổi.
- Những gia chủ đó của thế gia đại tộc bình thường cho là như vậy, trắc trở nhỏ thất bại nhỏ căn bản không tính là gì, chỉ cần không chết thì sẽ tổng hội trưởng thành, mà nếu trắc trở nhỏ thất bại nhỏ cũng không thừa nhận được, người như vậy căn bản không đáng để bồi dưỡng.
- Cho nên hai tùy tùng Hùng gia đó mới để mặc Hùng Phi Tú làm việc như vậy, nói chung có hai người bọn họ trông coi, Hùng Phi Tú cũng không chết được.
Chu Phàm hơi gật đầu, trong lòng hắn có chút cảm khái, chẳng trách khi hắn lừa Hùng Phi Tú, hai tùy tùng đều im lặng, có lẽ bọn họ chỉ mong mình lừa Hùng Phi.
Cũng chỉ có thế gia mới có quyết đoán và tự tin để bồi dưỡng đệ tử của bồi dưỡng như vậy.
Thế gia là không thể khinh thường.
…
Sắc trời đã dần tối.
Kết giới phù trận Chu Phàm bố trí có thể ngăn ánh sáng trong kết giới chiếu ra, nhưng không thể ngăn cản hàn ý ở ngoại giới thấm vào.
Cho dù Chu Phàm mua không ít phù lục, nhưng lúc trước vẫn không rõ mục đích, mà có bỏ xót: Trên tay hắn không có thứ xua lạnh.
Sở dĩ như vậy, là vì lúc trước hắn nghĩ cho dù là ở mùa đông, cũng có thể nhóm lửa xua lạnh, cho dù không thể nhóm lửa, với thể chất của võ giả, cũng không ngại chút rét lạnh này.
Nhưng ai có thể ngờ được, địa điểm thi việt dã đại khảo lớp chữ Giáp của Cao Tượng Thư Viện lại là ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
May mà cho dù là ở trong loại hoàn cảnh cực hàn này, ba người Chu Phàm đều là võ giả cảnh giới võ đạo cao thâm, rét lạnh âm hơn mười độ trong rừng cây băng cũng vẫn có thể chống đỡ được.
Nhất là ba người uống linh tửu Cổ Ngạn mang đến và ăn lương khô, cảm thấy thân thể ấm áp dễ chịu, càng không cảm thấy rét lạnh.
Kết giới phù trận Chu Phàm thiết lập chỉ cản ánh sáng chiếu ra, nhưng không ảnh hưởng tới tầm mắt nhìn ra ngoại giới của bọn họ.
Trong đêm tối cách đó không xa, ba cái sừng cong như liêm đao trên đầu thú đen sáu chân treo ba ngọn đèn lồng từ ba hắc ảnh tiểu thú biến thành, quang mang màu máu chiếu rọi quan tài màu đỏ và ba bóng xám.