Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1208: Chương 1208: Chân núi (2)
- Đúng là âm hồn bất tán.
Chu Phàm có chút căm tức lầm bầm.
Xung quanh vị trí chỗ họ là một mảng hỗn độn, cây cối san đổ nát, mặt băng xuất hiện từng vết nứt, lại có hố to nhỏ không đồng nhất.
Có điều sớm muộn gì cũng sẽ bị bông tuyết bao phủ, ba người Chu Phàm không dừng lại, mà là lập tức tiến về phía trước, nơi này phát sinh động tĩnh lớn như vậy, nói không chừng sẽ hấp dẫn một số tiểu đội thí sinh hoặc là quái quyệt tới đây.
Rừng cây băng u ám rét lạnh, ba người yên lặng đi tới, Quỷ Táng Quan phía sau cũng chậm rãi đi theo.
Chu Phàm nghe tiếng xe trượt ma sát với tuyết, than thầm trong lòng: Xem ra không phải Tuyết Lão Thi, bằng không Quỷ Táng Quan chắc đã rời khỏi mới đúng.
Trên thực tế cũng không thể là Tuyết Lão Thi, vận rủi của Vô Mệnh Chi Nhân phát tác, đều là cấp bậc nguy cơ sinh tử.
Hiện tại Chu Phàm chỉ có thể hi vọng đừng là tới hôm nay, bằng không sẽ phiền to.
Một đường đi tới, giải quyết một số quái quyệt đột nhiên công kích bọn họ, cho đến khi mặt trời lặn, ba người cuối cùng mới ra khỏi được rừng cây băng nhìn thì nối dài không dứt này.
Gió tuyết ở thế giới bên ngoài rừng cây băng cũng dần dần ngừng lại, mặt trời lặn chiếu lên mặt tuyết, ánh tuyết đỏ sẫm, cảnh tuyết tịch dương mỹ lệ mà u tĩnh.
Nhưng ở ngoài hoang dã, rất ít có võ giả có tâm tình thưởng thức cảnh đẹp như vậy, dẫu sao nguy hiểm tùy thời đều có khả năng hàng lâm.
Thiên Huyễn Tuyết Sơn đã gần trong gang tấc, núi tuyết nhìn qua giống như một tường tuyết hào hùng, chỉ là tường tuyết này hơi nghiêng, nhìn qua thì gồ ghề, giống như phủ kín vết thương.
Đất trống dưới chân núi rộng lớn hoang vu, không nhìn thấy có thảm thực vật nào sinh trưởng.
Ba người Chu Phàm nhìn chung quanh, trên mặt đất tuyết trắng xoá không có bóng người.
Nhưng trong lòng bọn họ đều biết rõ, chân núi từ rừng cây băng đi ra nhìn thấy, kỳ thật là một địa vực vòng tròn rộng rãi, ở đây khẳng định ẩn tàng không ít tiểu đội thí sinh chuẩn bị lên núi.
Bởi vì cước trình của tiểu đội thí sinh chắc là tương đương nhau, không ai lại lựa chọn vào lúc đêm tối mới mạo hiểm trèo lên Thiên Huyễn Tuyết Sơn nguy hiểm, đều sẽ lựa chọn nghỉ ngơi hồi phục ở đây.
Nhưng những tiểu đội thí sinh đó đều rụt rè trốn về bên rìa rừng cây băng, lén lút nhìn trộm bóng người có khả năng xuất hiện ở xung quanh, nếu có cơ hội thích hợp, nói không chừng bọn họ sẽ giống như thợ săn kinh nghiệm phong phú chuẩn bị liệp sát tiểu đội thí sinh khác.
Đều là võ giả, ở trước mặt lợi ích khổng lồ, cho dù là thí sinh tuổi tác không lớn, cũng sẽ không chút do dự nghĩ cách đào thải người cạnh tranh khác.
Vào lúc thế này, ai nấy đều trốn trong rừng rậm tăm tối, không ai dám lớn tiếng hò hét, bại lộ vị trí của mình, làm như vậy chắc chắn không khác gì tự tìm chết.
- Hùng Phi Tú ta ở đây, ai dám đánh với ta một trận.
Một thanh âm kiêu ngạo của tiểu hài tử từ phía đông xa xa truyền đến.
Chu Phàm không nhịn được ôm mặt, hắn thiếu chút nữa thì quên, luôn sẽ có người lớn mật làm bậy không dựa theo quy tắc.
- Đều là những hạng người nhát như chuột sao?
Hùng Phi Tú tiếp tục kêu gào.
- Tiểu hài của Hùng gia này…
Hoàng Bất Giác cũng không biết nên nói gì.
- Chắc không ai dám tùy tiện tiến lên.
Chu Phàm suy nghĩ một chút, nói. Bởi vì ai cũng sợ đây là một cái bẫy, nhưng khẳng định sẽ có người không nhịn được xuất thủ thăm dò.
Chu Phàm không để ý đến việc này, Hùng hài tử Hùng Phi Tú đó ỷ vào tùy tùng của mình lợi hại, nhưng ở dưới loại hoàn cảnh này, làm như vậy không khỏi quá lớn mật, nếu vạn nhất thật sự có thí sinh có biện pháp đánh thắng hai tùy tùng của hắn, vậy hắn có muốn khóc cũng không kịp.
Về phần đây là cạm bẫy của Hùng Phi Tú?
Chu Phàm vẫn cảm thấy không quá có khả năng, nhi đồng bại não Hùng Phi Tú đó căn bản không có đầu óc như vậy, trừ khi hai tùy tùng của hắn mở miệng kiến nghị cho hắn, bằng không…
Hai tùy tùng Hùng Phi Tú dẫn theo rất kỳ quái, giống như câm điếc vậy.
Trong lòng Chu Phàm đang nghĩ việc, lại cùng hai người Hoàng Bất Giác lui về trong rừng cây băng.
Bọn họ tìm một chỗ kín đáo, sau đó thấp giọng thương lượng vài câu, phân tán ra điều tra xung quanh.
Sau khi đạt tới phạm vi nhất định, bọn Chu Phàm mới lui về chỗ kín đáo trong rừng cây băng, ba người điều tra trở về đều lắc đầu, tỏ vẻ phương hướng của bọn họ không có dấu hiệu tiểu đội thí sinh hoạt động.
Ba người mới thả lỏng ngồi xuống.
Chu Phàm từ trong phù đại lấy ra bốn đạo phù lục, hắn đi vòng quanh, phân biệt dán bốn đạo phù lục lên bốn cây băng.
Phù lục phát ra quang mạc màu trắng, quang mạc bốn đạo phù lục phát ra kết nối lại, hình thành kết giới đơn giản.
Trong kết giới này, có thể che chắn tất cả quang mang chiếu ra, nhưng nhìn từ bên ngoài, đều là rừng cây băng bình thường, nếu không đến gần chạm vào kết giới, căn bản khó có thể phát hiện.