Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1207: Chương 1207: Chân núi

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Dưới sự bao phủ của gió tuyết, lại thêm chân khí càn quét, Chu Phàm đứng ở xa xa chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh tới lui kịch liệt trong gió tuyết, không nhìn rõ tình huống chân thực.

Khi hắn đang muốn chạy tới hỗ trợ, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn lại cùng lúc kết thúc chiến đấu.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn thấy Chu Phàm đứng cách đó không xa, bọn họ đều hơi sửng sốt.

Vừa rồi hai người bọn họ có thể nói là đã thi triển toàn lực, nhưng Tuyết Lão Thi lại cường đại ở chỗ có túi dạ dày đặc biệt của nó dịch chuyển, cho nên dù hai người ở trong Khí Cương Đoạn đều thuộc về loại trình độ cao nhất, cũng không thể không tốn một chút thời gian mới giải quyết được Tuyết Lão Thi cấp Huyết Sát.

Nhưng Chu Phàm không ngờ còn nhanh hơn bọn họ?

Điều này đúng là khiến hai người có chút giật mình, phải biết rằng võ giả có thể chém giết với cấp Huyết Sát ít nhất cũng là Võ Thức Đoạn, bọn họ đều biết Chu Phàm chỉ có thực lực Liên Mạch Đoạn, ngay cả Võ Thế Đoạn cũng không phải.

Cho nên bọn họ mới thi triển toàn lực, sau đó đến giúp Chu Phàm đang tràn ngập nguy cơ trong tưởng tượng của bọn họ, chỉ là bọn họ trước sau vừa kết thúc chiến đấu, lại nhìn thấy Chu Phàm sớm đã thu thập Tuyết Lão Thi bên mình, cũng chuẩn bị tới giúp hai người bọn họ, sao có thể không khiến bọn họ cảm thấy kinh ngạc?

- Tiểu tử ngươi, quả nhiên có chút môn đạo, chẳng trách nguyện ý bỏ ra giá cao như vậy mời chúng ta, xem ra đối với cuộc thi vào lớp chữ Giáp này là chí tất phải thành công.

Hoàng Bất Giác cười ha ha.

Cổ Ngạn cầm lấy hồ lô uống một ngụm rượu, thở dài:

- Lớp chữ Giáp khóa này được gọi là mạnh nhất, nếu đều là loại yêu nghiệt yêu nghiệt có thể ở Liên Mạch Đoạn giết quái quyệt cấp Huyết Sát như ngươi, vậy quả thật là một lần mạnh nhất, hơn những khóa trước cả chục lần trăm lần.

Chu Phàm chỉ mỉm cười trước sự tán dương của hai người Hoàng Bất Giác, thầm nghĩ nếu đều mạnh như ta, vậy ta cũng không cần thi nữa.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn không hỏi Chu Phàm là làm thế nào, nhưng đối với thực lực của Chu Phàm xem như đã có một nhận thức rõ ràng, điều này khiến bọn họ cũng yên tâm hơn không ít, ít nhất sau này nếu gặp phải nguy hiểm gì, bọn họ cũng không cần bởi vì lo lắng cho Chu Phàm mà bó tay bó chân không thi triển được.

Một võ giả có thể trong khoảng thời gian ngắn giết chết một quái quyệt cấp Huyết Sát, thực lực ít nhất cũng có thể so với võ giả Võ Thức Đoạn.

Nếu thật sự có kẻ địch nào có thể giết chết Chu Phàm trước khi bọn họ giải quyết phiền trong tay, việc bọn họ có thể làm được cũng chỉ là mau chóng bỏ chạy.

Cho nên Chu Phàm không cần bọn họ phân tâm chiếu cố, là chuyện rất rõ ràng.

Ba người lại phân tán ra tìm kiếm túi dạ dày to bằng bàn tay trong thi thể đã thối rữa của Tuyết Lão Thi, túi dạ dày này là tài liệu quý giá nhất cũng là chỗ đáng giá duy nhất trên người Tuyết Lão Thi.

Ba người tu lại cùng một chỗ, cho dù vừa rồi nhìn thì có chút nguy hiểm, nhưng kết quả cũng coi như không tồi, chỉ là tài liệu cấp Huyết Sát, cũng có thể khiến ba người kiếm một mớ to.

Chu Phàm cũng có chút cảm khái, nếu không có Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn, ba con Tuyết Lão Thi thì có lẽ hắn có thể giết được, nhưng với loại phương pháp dùng túi dạ dày quỷ dị né tránh công kích này của Tuyết Lão Thi, hắn thế tất sẽ lâm vào một hồi khổ chiến, cuối cùng nói không chừng vẫn có thể chịu một chút thương tổn.

Đương nhiên nếu thật sự quá khó giải quyết, Chu Phàm cũng sẽ không ngốc nghếch lấy cứng chọi cứng với Tuyết Lão Thi, mà là lựa chọn đào tẩu.

Có điều hắn lại cảm thấy có chút đáng tiếc, bởi vì phiêu lưu có Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn chia sẻ cùng hắn, nhưng sâu xám của hai con Tuyết Lão Thi và túi dạ dày quý giá đó cũng để hai người Hoàng Bất Giác lấy mất.

Trên đời quả nhiên không có chuyện thập toàn thập mỹ.

- Ngươi biết túi dạ dày này có ích lợi gì không?

Cổ Ngạn lại cười hỏi, cắt ngang suy nghĩ của Chu Phàm.

- Ta biết nó là một loại tài liệu chủ có thể dùng để chế tác túi trữ vật.

Chu Phàm nhớ lại một chút, nói.

- Không sai, đây là công dụng chủ yếu nhất của nó, nhưng luyện chế túi trữ vật không chỉ cần tài liệu, quan trọng nhất là sự luyện chế của Luyện Khí Sư.

Cổ Ngạn thở dài nói:

-Tuy túi trữ vật nhìn thì tiện thật, nhưng chính là quá đắt, hơn nữa võ giả muốn dùng không phải là không có biện pháp, nhưng chung quy không đơn giản như tu sĩ Đạo cảnh.

Kỳ thật ta có một khí cụ trữ vật rồi, võ giả có thể sử dụng… Chu Phàm thầm trả lời trong lòng, nhưng Trữ Vật Chi Thư của hắn quá rắc rối, vạn nhất hắn không nhớ được đáp án, vậy trong vòng một ngày không thể mở được, cho nên chỉ có thể cất một số đồ quý giá, nhưng lại không cần dùng gấp.

Ba người cất tài liệu của mình đi, bọn họ theo bản năng quay đầu nhìn, Quỷ Táng Quan vẫn đi theo phía sau, chiến đấu vừa rồi không thể ảnh hưởng tới nó.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...