Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1205: Chương 1205: Rừng cây băng (2)
Trong quan tài không có gì, quan tài đó kỳ thật là chuẩn bị cho ta… Chu Phàm yên lặng trả lời câu hỏi của Cổ Ngạn ở trong lòng.
Cổ Ngạn cũng chỉ là nói một chút mà thôi, hắn sẽ không thật sự đi trêu chọc Quỷ Táng Quan.
Thời tiết không tiếp tục ác liệt nữa, ba người Chu Phàm cũng không, cho đến lúc giữa trưa, trong tầm nhìn của bọn họ cuối cùng cũng xuất hiện rừng cây băng xanh thẳm.
Trên đường đi, bọn họ không còn nhìn thấy tiểu đội thí sinh nào nữa, có điều bọn họ không nhìn thấy tiểu đội thí sinh, không có nghĩa là tiểu đội thí sinh khác không nhìn thấy bọn họ.
Có thể nhìn thấy bọn Chu Phàm rồi lặng lẽ rời khỏi cũng chưa biết chừng.
Dẫu sao gió tuyết che lấp tầm nhìn, cho dù ba người Chu Phàm nỗ lực lưu ý hoàn cảnh chung quanh, cũng khó tránh khỏi sẽ có sơ hở.
Ăn một chút lương khô ở ngoài rừng cây băng, nghỉ ngơi một lúc, ba người Chu Phàm mới bước vào trong rừng cây.
Cây băng cao lớn thẳng đứng óng ánh long lanh, trên tán cây chất đầy tuyết nặng trịch, thân cây lại có từng cột băng rủ xuống.
Có sự che phủ của rừng cây băng, gió tuyết đã nhỏ đi, nhưng trong rừng cây băng hàn khí dày đặc, còn rét lạnh hơn bên ngoài gió tuyết.
Tán cây băng khổng lồ, cành lá xum xuê, khiến cho trong rừng cây lộ ra tăm tối, cũng có sương mù lượn lờ.
Bước chân của bọn Chu Phàm không thể không chậm lại, đề phòng nguy hiểm không biết trong rừng cây băng.
Theo tiến về phía trước, Chu Phàm phát hiện dưới chân không còn là tuyết dày, mà là biến thành băng xanh da trời.
Băng nhìn thì giống như mặt hồ bị cực hàn đóng băng, trên mặt đất là cành khô, dã thú, thậm chí là chi gãy của người hoặc quái quyệt, giống như tác phẩm băng khắc tàn nhẫn tinh xảo.
Chu Phàm biết đây là tạo thành thế nào, Cổ Ngạn từng nói, hàng năm luôn sẽ có mấy ngày, mặt đất của rừng cây băng tan ra thành đầm, không bao lâu sau đầm lại sẽ bởi vì cực hàn mà cấp tốc ngưng kết, cho nên mới xuất hiện cảnh tượng đặc thù như vậy.
Võ giả hành tẩu ở hoang dã đều biết rõ, nguy hiểm không chỉ đến từ bốn phương hướng đông tây nam bắc, cũng khả năng là từ trên trời hoặc dưới đất.
Việc võ giả phải làm là khiến mắt nhìn sáu hương tai nghe tám phương, hướng Chu Phàm phụ trách giám thị chính là mặt băng đặc biệt này.
Mà Hoàng Bất Giác thì phụ trách cảnh giác bốn phía, Cổ Ngạn phụ trách trên trời, tất nhiên cũng bao gồm cả trên cây băng cao lớn.
Ba người ai làm việc nấy, chậm rãi tiến về phía trước, thú đen sáu chân phía sau kéo xe trượt sắt, mỗi khi chân nó đạp xuống, đều có thể lưu lại vết móng mờ mờ trên mặt đất, băng còn dày hơn so với tưởng tượng, bên dưới cũng không có nước hồ gì, đều bị băng triệt để đóng băng.
- Cẩn thận, các ngươi nhìn bên kia kìa.
Sắc mặt Hoàng Bất Giác khẽ biến, ngón tay hắn chỉ vào phía trước bên phải.
Chu Phàm và Cổ Ngạn vội vàng nhìn tới.
Phía trước bên phải cạnh một gốc cây băng có một thân ảnh chậm rãi di động ra, nó hơi cong lưng nhìn giống như một lão nhân, tóc hoa râm, mặc thú y (quần áo da thú) màu đen, nhưng mặt nó và các bộ vị thân thể lộ ra trong không khí đều nổi lên từng mủ màu trắng hoặc to hoặc nhỏ, mắt xanh lục lồi lên hờ hững chăm chú nhìn ba người Chu Phàm.
- Đây là…
Mắt Cổ Ngạn thắt lại.
- Là Tuyết Lão Thi cấp Huyết Sát.
Hoàng Bất Giác lấy ra cây quạt, tiến tới một bước trầm giọng nói:
- Tuyết Lão Thi là quái quyệt có tính quần thể nhỏ, chúng sẽ hành động từ hai đến bốn người, phụ cận có thể còn có đồng bạn của nó.
Hoàng Bất Giác vừa dứt lời, mặt băng dưới đất có thứ gì đó phá băng mà ra, trên mặt băng kiên cố xuất hiện từng vết nứt to bằng cánh tay, là một Tuyết Lão Thi giống như lão nhân từ đang bơi dưới lòng đất băng.
Trên chạc cây cũng có một con Tuyết Lão Thi giống như vượn chậm rãi nhảy lên.
Ba con Tuyết Lão Thi đều lạnh lùng nhìn con mồi của mình, mủ trên người chúng vỡ ra rồi sinh thành, trong miệng lờ mờ phát ra tiếng rít quái dị trầm thấp đè nén.
Mỗi một con Tuyết Lão Thi đều có thực lực cấp Huyết Sát, hiện tại bị ba con Tuyết Lão Thi bao vây, sắc mặt Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều biến thành ngưng trọng.
Nếu chỉ là một con quái quyệt cấp Huyết Sát, bọn họ đương nhiên không sợ, nhưng hiện tại ở đây lại có tới ba con, Hoàng Bất Giác cảm giác khó giải quyết, hắn không ngờ vừa bước vào rừng cây băng lại gặp phải quái quyệt cấp Huyết Sát như Tuyết Lão Thi.
- Chu Phàm, ngươi cẩn thận, chúng ta sẽ mau chóng giải quyết chúng rồi đến giúp ngươi.
Sắc mặt Hoàng Bất Giác ngưng trọng nói.
Chu Phàm gật đầu thản nhiên nói:
- Được, ta biết rồi.
Mặt băng chỗ Ba người đang đứng đột nhiên vỡ ra, vô số vụn băng bắn tung.
Thân thể Chu Phàm, Cổ Ngạn, Hoàng Bất Giác hóa thành ảo ảnh nhảy vè ba phương hướng khác nhau.
Cổ Ngạn vừa đứng ở trên chạc cây, Tuyết Lão Thi trên cây đó từ chậm biến thành nhanh, đã đánh tới Cổ Ngạn.