Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1204: Chương 1204: Rừng cây băng

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Về sau bên Cao Tượng Huyện thấy nó không sinh ra nguy hại gì đối với Lạc Thủy Hương, dứt khoát không để ý tới nó nữa, Quỷ Táng Quan này quá quỷ dị, quá khó đối phó.

Hàng năm quái quyệt mới nhiều vô kể, giống như một số nguy hại khá là quỷ dị lại không sinh ra nguy hại, Nghi Loan Ti cũng chỉ có thể coi như không thấy, bằng không căn bản không ứng phó hết được.

Chuyện của Quỷ Táng Quan này xuất hiện trước khi Hoàng Bất Giác thượng nhiệm, Hoàng Bất Giác cũng đã xem qua ghi chép về nó trên điển tịch của Nghi Loan Ti.

Kỳ thật cho dù Hoàng Bất Giác không nói, Chu Phàm cũng sẽ ngăn Cổ Ngạn lại, bởi vì hắn biết rõ chỗ đáng sợ của Quỷ Táng Quan hơn Hoàng Bất Giác.

Quỷ Táng Quan rất giống với Táng Quỷ mà hắc long nói, mà Táng Quỷ có thể là quái quyệt đưa ma cho cường giả trình độ cao nhất.

Quái quyệt mà ngay cả cường giả trình độ cao nhất đối phó cũng rất gian nan.

Cho nên Quỷ Táng Quan là cấp bậc gì thì Chu Phàm không rõ, nhưng tuyệt đối không chỉ là cấp Lệ!

- Vậy hiện tại làm sao bây giờ?

Cổ Ngạn cảm thấy có chút khó giải quyết hỏi.

- Hay là Hoàng đại nhân và Cổ lão sư rời khỏi trước đi?

Chu Phàm cười khổ nói.

Trong lòng Chu Phàm rất lo lắng, hắn biết Quỷ Táng Quan xuất hiện, rất có thể là vì vận rủi của Vô Mệnh Chi Nhân lại phát tác, lần thi việt dã này nói không chừng sẽ có nguy hiểm cực lớn chờ hắn!

Cho nên hắn mới khuyên Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đi trước.

- Bởi vì nó à?

Hoàng Bất Giác khẽ cười nói:

- Chu Phàm, chúng ta đã ước định không liều mạng vì ngươi, nhưng hiện tại vẫn chưa phải lúc rút lui.

- Đúng vậy, vì é quái quyệt vô duyên vô cớ mà rời khỏi, vậy tiền này của ngươi ta cầm cũng cảm thấy hổ thẹn.

Cổ Ngạn cười ha ha nói.

Điều ta lo lắng không phải Quỷ Táng Quan, mà là nguy hiểm có khả năng phát sinh ở phía trước, nhưng ta lại không thể nói với các ngươi về chuyện Táng Quỷ và Vô Mệnh Chi Nhân, Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ bất đắc dĩ, uyển chuyển nhắc nhở:

- Tuy Quỷ Táng Quan này lần trước không động thủ với ta, nhưng lúc ấy ta cảnh giới không cao gặp phải một quái quyệt đối với ta mà nói là cực kỳ cường đại.

- Lần đó ta thiếu chút nữa thì chết, cho nên ta hoài nghi nó lại xuất hiện đi theo ta, nói không chừng sẽ có chuyện cực nguy hiểm phát sinh.

- Được rồi, ngươi không cần nói.

Hoàng Bất Giác xua tay, có chút khinh thường:

- Ngươi cho rằng nơi này là đâu? Nơi này là Thiên Huyễn Tuyết Sơn, có nguy hiểm không phải là chuyện rất bình thường à? Chúng ta đã cùng ngươi tiến vào, vậy đối với nguy hiểm cũng đã sớm có chuẩn bị tâm lý, nếu là người tham sống sợ chết, còn dám đi cùng ngươi sao?

- …

Chu Phàm nhất thời không nói gì, hắn quyết định không khuyên bảo hai người nữa, cảnh giới của hai người Hoàng Bất Giác đều cao hơn hắn, nếu thực sự đến lúc không thể không rút lui, bọn họ tất nhiên sẽ rời đi.

- Chúng ta không cần ngươi lo lắng, ngươi chỉ cần bảo vệ tốt bản thân là được.

Cổ Ngạn cũng cười nói:

- Hiện tại chúng ta xử lý Quỷ Táng Quan này thế nào.

- Kệ nó đi.

Chu Phàm nghiêm túc nghĩ một chút:

- Nó thích theo thì theo, nếu nó dám xuất thủ với chúng ta, chúng ta đánh một trận với nó, có thể thắng là tốt nhất, không thắng được thì bỏ chạy.

Nói là nói như vậy, nhưng trong lòng Chu Phàm hiểu, Quỷ Táng Quan chắc sẽ không ra tay, chỉ cần chờ sau khi nguy hiểm mà vận rủi của Vô Mệnh Chi Nhân dẫn đến trôi qua, nó sẽ rời đi giống như lần trước.

Kỳ thật sự xuất hiện của Quỷ Táng Quan cũng có một lợi ích, đó chính là giúp hắn biết trước nguy hiểm sắp phát sinh.

- Trong ba chúng ta, chỉ có ngươi từng tiếp xúc với nó, cũng là ngươi có hiểu biết nhất, vậy nghe lời ngươi.

Hoàng Bất Giác trầm ngâm một chút nói.

Trên thực tế, Hoàng Bất Giác cũng không biết nên đối phó Quỷ Táng Quan này thế nào, dẫu sao có khả năng rất lớn, ba người bọn họ cùng tiến lên, cũng không phải là đối thủ của Quỷ Táng Quan, một khi như vậy, còn không bằng tĩnh quan kì biến.

- Chúng ta có thể thi triển thân pháp cắt đuôi nó không?

Cổ Ngạn cân nhắc hỏi.

- Không thể, nó có thể thoải mái tìm được vị trí của chúng ta.

Chu Phàm lắc đầu nói.

Ba người lại thương lượng vài câu, quyết định không để ý tới Quỷ Táng Quan, tiếp tục tiến về phía trước.

Mà ba người Chu Phàm vừa động, thú đen sáu chân lại kéo xe trượt tuyết sắt đen chậm rãi đi sau lưng ba người Chu Phàm, ba bóng xám chăm chú nhìn Chu Phàm, ba con hắc ảnh tiểu thú thì đi theo sau cùng, thỉnh thoảng lại lăn lộn chơi đùa trên mặt tuyết.

Có đôi lúc bọn Chu Phàm dừng lại thị sát địa hình, phân biệt nguy hiểm, Quỷ Táng Quan cũng sẽ dừng lại theo.

- Giống như có thêm một cái đuôi nhỏ vậy.

Cổ Ngạn vẫn còn tâm tình nói đùa,

- Ta thật sự muốn bật nắp quan tài, xem bên trong có gì? Trượng phu ma quỷ của nữ nhân đó à?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...