Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1202: Chương 1202: Nó đột nhiên tìm tới
Nếu dựa vào bất kỳ ngoại lực nào, vậy tâm sẽ yếu đi.
Trên mặt Hậu Thập Tam Kiếm lộ ra vẻ kiên nghị, hắn đi được khoảng trăm trượng về phương hướng Thiên Huyễn Tuyết Sơn, sau đó bốp một tiếng ngã xuống đất.
Hắn có chút bất đắc dĩ thở dài, lật người nhìn trời đông không mây, dùng sức vỗ vỗ mặt mình, ý đồ khiến mình tỉnh táo lại một chút:
- Không thể ngủ tiếp, nếu ngủ, thi việt dã sẽ kết thúc.
Mí mắt hắn nặng nề, mí mắt đánh nhau một lúc, vẫn khép lại:
- Để ta ngủ thêm một lát, một lúc nữa ta lại dậy lên đường.
Người có thể lười, nhưng tâm không thể yếu.
…
Thi việt dã đã là buổi sáng ngày thứ tư.
Chu Phàm nhìn về phía tòa núi tuyết cao ngất trong mây đó.
Ngọn núi trắng như tuyết giống như trực tiếp nối liền bầu trời và mặt đất, khiến người ta nhìn mà sinh ra một loại cảm giác nhỏ bé.
-Cao quá.
Cổ Ngạn uống một ngụm rượu, nói.
- Cao thật.
Hoàng Bất Giác cũng khen một tiếng.
- Cao như vậy, hoàn toàn không nhìn thấy đỉnh núi của nó, ai đo ra nó cao ba ngàn trượng thế?
Chu Phàm có chút nghi hoặc hỏi.
- Có lẽ có người đã đi đến đỉnh núi hoặc là chưa lên đỉnh nhưng đã nhìn thấy đỉnh núi rồi xuống.
Hoàng Bất Giác cười cười nói.
Ba người không nói nữa, mà là thu thập qua một chút, sau đó tiến về phương hướng Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Không bao lâu sau, bọn họ mới xem như tiến vào khu vực Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Trên trời đổ tuyết nhỏ như tơ, nhiệt độ lại giảm xuống kịch liệt.
Vốn bên ngoài là mùa đông, cũng không ấm được, nhưng tiến vào nơi này, giống như từ đầu đông tiến vào giữa đông vậy.
Chu Phàm quay đầu lại nhìn, ở một bên khác phía sau không đổ tuyết, một màn hiếm thấy như vậy, ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn căn bản không tính là gì.
Tiến vào Thiên Huyễn Tuyết Sơn, rất nhiều thứ đều có thể sẽ biến thành nguy hiểm.
Một khi bước vào khu vực của Thiên Huyễn Tuyết Sơn, lần thi việt dã này đã chân chính trở nên nguy hiểm.
Nguy hiểm không chỉ bởi vì thí sinh vốn đang phân tán sẽ hội tụ ở khu vực này, khả năng thí sinh gặp phải nhau sẽ tăng cao, còn bởi vì bản thân Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Trải qua ba ngày này Cổ Ngạn kể lại cùng với sự bổ sung của Hoàng Bất Giác và thư tịch, Chu Phàm xem như đã có một nhận thức cơ bản về nguy hiểm của Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Đừng nói là Chu Phàm, cho dù là hai người Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn sắc mặt cũng ngưng trọng, đề cao cảnh giác.
Ba người đi trên mặt đất tuyết trắng xoá, bọn họ phải trước khi hôm nay vào đêm, xuyên qua rừng băng của Thiên Huyễn Tuyết Sơn, đến chân núi Thiên Huyễn Tuyết Sơn nghỉ ngơi.
Rừng cây băng không phải cây cối bình thường hay thấy ở ngoài hoang dã, mà là một loại cây cối đặc biệt màu băng lam giống như ngọc lưu ly.
Rừng cây băng rộng lớn vờn quanh Thiên Huyễn Tuyết Sơn, chỉ có xuyên qua rừng cây băng, mới có thể tới chân núi Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Gió lạnh thấu xương gào rít, tuyết từ bay trong thiên địa giống như sương mù màu trắng, khiến tầm nhìn của người ta cũng có chút mơ hồ.
Ba người Chu Phàm đã mặc áo bông rất dày, thể chất võ giả cường hãn không sợ rét lạnh, nhưng chống đỡ rét lạnh chung quy vẫn là một chuyện lãng phí thể lực, cho dù là võ giả sau khi tới Thể Lực Đoạn, thể lực tăng trưởng kinh người, nhưng ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn được công nhận là đệ nhất hiểm địa của Cao Tượng Huyện, bất kỳ hành vi lãng phí thể lực nào cũng có thể trở thành một nhân tố rất nhỏ mà lại đủ để trí mạng.
Ba người đi tới theo hình hình tam giác, mỗi người phụ trách giám sát một phương hướng, tốc độ đi tới không chậm cũng không nhanh.
Không bao lâu sau, ba người dừng chân, bởi vì bên trái có một đội ngũ ba người xuất hiện trong tầm nhìn của bọn họ.
Một thí sinh rất xa lạ mang theo hai tùy tùng, bọn họ cũng phát hiện ra sự tồn tại của bọn Chu Phàm.
Chu Phàm không nhận ra thí sinh này, thí sinh này cũng không thể nhận đệ nhất văn thí Chu Phàm này, bởi vì Chu Phàm sớm đã thay đổi hình dáng, đầu trọc biến thành đầu nhím, trên mặt còn che khăn.
Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác cũng vậy.
Hai nhóm người trầm mặc giằng co một lúc, thí sinh đó mang theo hai tùy tùng, thối lui về phía sau, cảnh giác kéo giãn cự ly với bọn Chu Phàm.
Bọn Chu Phàm cũng không có ý định truy kích, bởi vì không có ý nghĩa.
Lần thi việt dã này là đọ ai trèo lên được cao nhất, đánh bại một thí sinh, bóp nát Huyền Quang Ngọc Phù của hắn từ đó giảm bớt đối thủ cạnh tranh, loại chuyện này có lẽ sẽ có người làm, nhưng Chu Phàm không muốn lãng phí thời gian ở phương diện này.
Trừ khi là gặp phải Bạch Huyền Ngọc, vậy hắn có thể sẽ cân nhắc động thủ.
Hơn nữa dưới tiền đề là có được sự đồng ý của Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn, hai người Hoàng Bất Giác đã ước định với Chu Phàm, hai người chỉ bảo hộ hắn, nhưng không phải đả thủ của hắn.
Bạch gia ở Cao Tượng Thành chính là được xếp vào ngũ đại thế gia, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn không sợ Bạch Huyền Ngọc, nhưng cũng không muốn giết Bạch Huyền Ngọc để từ đó đắc tội với Bạch gia.