Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1201: Chương 1201: Thiên Huyễn Tuyết Sơ
- Ồ, là ai vậy?
Trọng Điền cảm thấy hứng thú hỏi.
- Là một thí sinh tên Ôn Hiểu?
Giáo tập trả lời.
Ôn Hiểu?
Trên mặt ba người Trọng Điền đều lộ ra một tia khác thường, trong mắt mang theo vẻ kiêng kị, không phải kiêng kị Ôn Hiểu, mà là thế lực sau lưng Ôn Hiểu.
- Những người còn lại chắc đều sắp đến rồi chứ?
Trương Lý lão thái gia lại hỏi.
- Đại bộ phận thí sinh vào buổi sáng ngày mai sẽ tiến vào Thiên Huyễn Tuyết Sơn, một bộ phận nhỏ người thì khó nói, có một thí sinh tên là Hậu Thập Tam Kiếm chưa đi được một nửa lộ trình.
Giáo tập đó trả lời.
- Đã ba ngày rồi vẫn chưa đi được một nửa lộ trình?
Trên mặt Trương Lý lão thái gia lộ ra vẻ ngạc nhiên, hắn nhìn về phía Huyền Quang Ngọc Bích.
Sông núi bên trên Huyền Quang Ngọc Bích đã điều chỉnh lấy Thiên Huyễn Tuyết Sơn làm trung tâm, nhưng ở chỗ bên rìa nhất của Huyền Quang Ngọc Bích, quả nhiên có một điểm sáng rất chói mắt.
Mắt Trương Lý lão thái gia lại chưa mờ, hắn tò mò hỏi:
- Thí sinh này là lai lịch gì?
Giáo tập chưa trả lời, Trọng Điền đã khẽ cười nói:
- Đệ tử Kiếm Tông.
Dù sao cũng là Viện trưởng thư viện, đối với một số đệ tử ưu tú tham gia đại khảo lớp chữ Giáp của Cao Tượng Huyện lần này hắn vẫn có tìm hiểu một chút.
- Đệ tử Kiếm Tông?
Sắc mặt Trương Lý lão thái gia có chút quái dị, hắn biết Ôn Hiểu, nhưng lại chưa nghe qua có đệ tử Kiếm Tông tham gia đại khảo lớp chữ Giáp Cao Tượng Huyện, Hậu Thập Tam Kiếm này không khỏi quá náu mình rồi,
- Vì sao đệ tử của Kiếm Tông lại chậm như vậy?
- Có lẽ đây là một loại sách lược của hắn.
Trọng Điền nghĩ một chút rồi nói,
- Đương nhiên cũng có thể là gặp phải phiền phức gì đó, bị cầm chân.
Trương Lý lão thái gia chỉ hơi gật đầu, không nhiều lời, bất kể là nguyên nhân gì, tụt lại chính là tụt lại, nếu bị đào thải, vậy không đáng để hắn phải Trương Lý lão thái gia.
- Xem ra Ôn Hiểu sẽ là thí sinh trèo lên núi tuyết đầu tiên.
Viên Hải có chút cảm thán nói.
- Trèo lên đầu tiên, không có nghĩa là có thể đi tới cao nhất, đương nhiên rất có khả năng sẽ là từ trên núi xuống đầu tiên.
Trương Lý lão thái gia cười nói:
- Trọng viện trưởng, lúc trước vì sao ngươi đi đến một nửa thì vòng về, quá khó à?
- Không phải bởi vì nguyên nhân này, ta đi đến một nửa không cảm thấy có gì, mà là ta thầm nghĩ chung quy không thể lên đỉnh, cảm thấy không có ý nghĩa mới lui về.
Trọng Điền cười cười nói.
- Chẳng lẽ bên trên thật sự có quái quyệt không thể biết cấp sao?
Sắc mặt Trương Lý lão thái gia ngưng trọng.
Đừng nhìn Trương Lý gia ở Cao Tượng Huyện kinh doanh nhiều năm như vậy, nhưng hiểu biết về Thiên Huyễn Tuyết Sơn vẫn quá ít, bởi vì đó là hiểm địa, nếu không cần thiết, ai nguyện ý đặt chân tới?
- Ta cũng không biết, trước khi ta đến Cao Tượng Huyện, lão sư không chỉ bảo ta phải chú ý Thê Lương Đường, còn bảo ta đừng có tìm chết tò mò trèo lên đỉnh Thiên Huyễn Tuyết Sơn, ta hỏi hắn vì sao, hắn rất bực mình nói hắn không biết, sau đó đuổi ta đi.
Trọng Điền cười khổ nói.
- A di đà Phật, bần tăng trước khi từ Đại Phật Tự tới đây, cũng được sư phụ nhắc nhở, hắn nói trên đỉnh Thiên Huyễn Tuyết Sơn có nguy hiểm lớn.
Viên Hải cũng mở miệng nói.
- Đỉnh núi đã nguy hiểm như vậy, vạn nhất có thí sinh đi lên đỉnh núi…
Sắc mặt Trương Lý lão thái gia khẽ biến.
- Điều đó là không thể.
Trọng Điền lắc đầu cười nói,
- Võ giả bình thường có thể đi được một nửa đã giỏi lắm rồi, cho dù là những thí sinh thiên tài tham gia lớp chữ Giáp này có thể đi lên hơn hai ngàn trượng đã là rất không tồi, vả lại không phải có chúng ta ở đây nhìn à?
Hắn tên là Hậu Thập Tam Kiếm, không phải bởi vì hắn có mười ba thanh kiếm, trên thực tế hộp kiếm gỗ đen hắn đeo, cũng không có mười ba thanh kiếm cất ở bên trong.
Bên trong hộp kiếm chỉ có một thanh kiếm, Hậu Thập Tam Kiếm của hắn.
Hắn tên là Hậu Thập Tam Kiếm là vì hắn vốn có tên là Hậu Thập Tam, sau khi học kiếm, dứt khoát ở phía sau tên của mình bỏ thêm chữ Kiếm.
Nguyện vọng lớn nhất cả đời hắn chính là tự nghĩ ra kiếm pháp thuộc về mình, bộ kiếm pháp đó cũng phải gọi là Hậu Thập Tam Kiếm.
- Hậu Thập Tam Kiếm tay cầm Hậu Thập Tam Kiếm khiến Hậu Thập Tam Kiếm Pháp kiếm khí tung hoành ba vạn dặm, một kiếm quang tỏa mười chín châu.
Hậu Thập Tam Kiếm yên lặng nhớ kỹ từ ngữ nước miếng mà mình bịa ra.
Gió đông gào thét, Hậu Thập Tam Kiếm lại cười cười, hắn mặc áo bông cũ nát không tính là dày, lộ ra vẻ nghèo túng mộc mạc.
Hắn một thân một mình, không giống như một số thí sinh mang theo tùy tùng, cũng không tổ đội với bất kỳ thí sinh nào.
Không mang theo tùy tùng, không tổ đội với thí sinh, đó là bởi vì hắn là đệ tử Kiếm Tông, hắn là kiếm khách.
Hắn kiên định cho rằng kiếm khách chỉ có thể đơn độc một mình, chỉ có thể tin vào kiếm trong tay.