Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1200: Chương 1200: Thời đại xấu nhất (3)
- Có cách gì chứ?
Trọng Điền lạnh lùng hỏi lại:
- Không ai muốn bọn họ chết, Đại Phật Tự không muốn, thế gia không muốn, thư viện cũng không muốn, nhưng chúng ta không thể không làm như vậy.
- Ta đã có chút hiểu được vì sao bên trên lại ra đề mục như vậy, ta nghĩ không chỉ là lão sư của ta kiên trì, càng là bởi vì phải làm như vậy, hiện tại không tàn khốc với bọn họ, tương lai sẽ càng tàn khốc với bọn họ hơn, bọn họ phải mau chóng trưởng thành.
Viên Hải và Trương Lý lão thái gia lại trầm mặc, bởi vì đề tài của ba người quá trầm trọng, cũng bởi vì Trọng Điền nói ra ý đồ chân chính của bên trên làm như vậy.
Bỏ qua chuyện văn thí không nói tới, sự tàn khốc của lần võ thí đại khảo lớp chữ Giáp này đã nằm ngoài ý liệu, cũng là trong tình lý.
- Vẫn quá tàn nhẫn.
Viên Hải khẽ thở dài, hắn nhắm mắt chậm rãi đọc kinh.
- Ta muốn biết còn bao nhiêu thời gian?
Trương Lý lão thái gia nhìn về phía Trọng Điền hỏi dò.
Trương Lý gia là đệ nhất thế gia của Cao Tượng Huyện, tất nhiên có con đường của mình, nhưng người có tư cách biết đều biết đại kiếp sẽ buông xuống, lại không biết đại kiếp lúc nào sẽ đến?
Mà Trọng Điền thì khác, hắn là đồ đệ của vị thánh nhân thư viện đó, nếu nói người có khả năng biết đại kiếp lúc nào sẽ đến nhất, Đại Ngụy triều tối đa là có mười người, vị thánh nhân cảnh giới cao thâm tất nhiên là một trong số đó.
Trương Lý lão thái gia biết không nói ra là bởi vì không muốn những người nào đó nổi lên tư tâm không tốt, từ đó làm ảnh hưởng tới bố cục ứng đối với đại kiếp của Đại Ngụy triều.
Nhưng hắn vẫn muốn biết, làm tốt tính toán cho Trương Lý gia, đây là tư tâm, nhưng ai mà không có tư tâm?
Trương Lý lão thái gia không cho rằng mình sai, gia chủ của tất cả đại thế gia đều muốn biết đại kiếp lúc nào sẽ đến.
Viên Hải không đọc kinh nữa, hắn mở mắt, cũng nhìn Trọng Điền.
Trọng Điền nhìn chằm chằm Huyền Quang Ngọc Bích, hắn trầm giọng nói:
- Ta không biết, lão sư nói hắn cũng không biết, ta không biết thật giả, nhưng ta nghĩ lão sư sẽ không gạt ta, lão sư đã nói không biết, Đại Ngụy triều chắc không ai có thể suy tính ra chính xác thời gian thực sự nó sẽ tới.
- Nó có thể là mười năm hai mươi năm mới đến, cũng có khả năng chỉ hai ba năm, ba bốn tháng thậm chí là ngày mai sẽ đến.
- Đã không có ai biết, vậy ta khuyên lão thái gia đừng nghĩ nhiều làm gì, nên đến thì sẽ đến, nói chung cứ luôn chuẩn bị, khi nó đến chúng ta chưa chắc có chuẩn bị vạn toàn, nhưng cũng không đến nỗi một chút chuẩn bị cũng không có, cho dù chúng ta không muốn nó đến, thà để tất cả chuẩn bị đều uổng phí.
- Sao có thể không nghĩ nhiều?
Trương Lý lão thái gia cười khổ, hắn ăn ngủ khó yên.
- A di đà Phật, nguyện Phật tổ phù hộ cho Đại Ngụy ta được bình an.
Viên Hải nhẹ giọng thở dài.
Trọng Điền nhìn Viên Hải một cái, môi hắn mấp máy, vẫn không mở miệng nói ra câu nói cực kỳ châm chọc đó.
Viên Hải chú ý thấy ánh mắt của Trọng Điền, hắn chỉ chậm rãi nói:
- Có phải Trọng viện trưởng muốn nói, Phật tổ đã chết, thế gian không có thần, cho nên cũng sẽ không có Phật tổ phù hộ.
- Chỉ là ngươi nói như vậy, ta không nói gì.
Trọng Điền cười khẩy nói, nhưng trong lòng hắn thực sự nghĩ như vậy.
- Chúng ta một mực tin, Phật tổ còn sống, hắn chưa xuất hiện chỉ là thời cơ chưa tới.
Trên mặt Viên Hải lộ ra vẻ kiên nghị nói.
Trọng Điền không đáp lại, bởi vì tranh luận với hòa thượng về đề tài này là chuyện ngu xuẩn nhất, hắn ngẩng đầu nhìn trời xanh vạn dặm không mây, thở dài một tiếng ở trong lòng.
Đây là thời đại xấu nhất.
Trải qua đào thải kịch liệt lúc ban đầu, trên Huyền Quang Ngọc Bích còn lại hai trăm lẻ sáu điểm sáng.
Mấy vị giáo tập của Thư viện đứng ở dưới vách ngọc, bận rộn theo dõi thống kê tình huống của điểm sáng, mà trên đài cao lại có ba vị giám khảo cố thủ.
Hoàng hôn đi bình minh tới, rất nhanh đã qua ba ngày.
Thời gian ba ngày này, từ Huyền Quang Ngọc Bích có thể nhìn ra, lộ tuyến tới Thiên Huyễn Tuyết Sơn mà các thí sinh phân tán ở ngoài hoang dã lựa chọn là không giống nhau, ngoài hoang dã rộng lớn vô biên, năm sáu trăm người ném vào chỉ là muối bỏ biển.
Chuyện những tiểu đội thí sinh này trên đường gặp phải nhau là rất ít phát sinh, cho dù có, rất nhiều lúc đều là cảnh giác lẫn nhau rồi nhanh chóng kéo giãn cự ly.
Chỉ thỉnh thoảng mới phát sinh chiến đấu, chiến đấu giữa tiểu đội thí sinh một khi không địch lại, rất nhanh sẽ kết thúc với một phương đào thoát, chỉ có ít ỏi mấy đội ngũ bất hạnh bị đánh bại đào thải.
Ba ngày trôi qua, trên Huyền Quang Ngọc Bích chỉ có năm điểm sáng ảm đạm biến mất, còn lại hai trăm linh một điểm sáng.
- Báo, đã có thí sinh tiến vào khu vực của Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Buổi chiều ngày thứ ba, có giáo tập báo cáo việc này với ba người Trọng Điền.