Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1199: Chương 1199: Thời đại xấu nhất (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Cổ đại sư nói đúng, cho dù đến Thiên Huyễn Tuyết Sơn, bất kể là sáu ngày hay là bảy ngày, đối với bất kỳ thí sinh nào mà nói đều đủ, sau khi đạt tới độ cao nhất định, có lẽ không leo lên được nữa, có nhiều thời gian cũng vô dụng.

Hoàng Bất Giác thở dài nói.

Những đạo lý này Chu Phàm đều hiểu rõ, hắn cũng biết, thư viện đã nói dùng độ cao để tính thành tích, vậy trên cơ bản sẽ không xuất hiện tình huống có thí sinh có thể đi lên đỉnh núi.

Dẫu sao cho dù là Trọng Điền, cũng chỉ đi đến một nửa thì phải quay lại, cho dù Trọng Điền không nói rõ vì sao hắn phải quay lại, nhưng nghĩ chắc có liên quan không nhỏ tới nguy hiểm của Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

- Vậy hiện tại chỉ có một vấn đề, không biết các ngươi đã hiểu biết gì về Thiên Huyễn Tuyết Sơn? Ta hi vọng trước khi tới được đó, tận lực làm tốt chuẩn bị lên núi.

Chu Phàm nhìn hai người nói.

- Ta chưa từng tới Thiên Huyễn Tuyết Sơn, hiểu biết về Thiên Huyễn Tuyết Sơn đều là lời đồn.

Hoàng Bất Giác lắc đầu.

- Ta vì hái thuốc ủ rượu, cũng từng tới Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

Cổ Ngạn không vội không vàng nói.

Ánh mắt Chu Phàm đột nhiên sáng lên, Cổ Ngạn từng tới Thiên Huyễn Tuyết Sơn, vậy đối với hắn mà nói, chính là chuyện tốt rất lớn.

- Có điều ngươi cũng đừng cao hứng quá.

Cổ Ngạn cười bổ sung một câu:

- Ta chỉ là đi loanh quanh dưới chân núi, không thử lên núi, đối với Thiên Huyễn Tuyết Sơn cùng lắm chỉ là có chút hiểu biết.

Chu Phàm khó giấu được vẻ thất vọng, có điều rất nhanh hắn liền phấn chấn nói:

- Thế vẫn tốt hơn là không biết gì hay không

Trong bọc của Chu Phàm còn có mấy bản điển tịch, là hắn lúc trước khi đi mua đồ sưu tập về, đều là một số giới thiệu đối với hiểm địa của Cao Tượng Huyện, hắn nhớ trong đó cũng có ghi chép về Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

Nhưng biến hóa của hiểm địa luôn rất nhanh, nhất là nơi ít có võ giả đặt chân như Thiên Huyễn Tuyết Sơn, ghi chép trong sách chưa chắc đã chi tiết, cũng chưa chắc đã đáng tin.

Nếu thực sự hoàn toàn tin ghi chép trong sách, vậy tuyệt đối là chuyện vô cùng nguy hiểm, mà Cổ Ngạn đã tự mình trải qua, so với sách vở thì luôn đáng tin hơn một chút.

Cổ Ngạn mở miệng miêu tả cho Chu Phàm về chuyện của Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

Cao Tượng Thư Viện.

Ba giám khảo bọn Trọng Điền lại về tới trên quảng trường.

Lúc này trong quảng trường, tất cả thí sinh lớp chữ Giáp đều mang theo tùy tùng rời khỏi.

Ở gần đài cao dựng lên một vách tường xanh ngọc dài rộng đều ba trượng.

Vách tường ngọc bóng loáng.

- Bắt đầu đi.

Trọng Điền cười cười ngồi ở ghế ở giữa đài bạch ngọc.

Trương Lý lão thái gia và Viên Hải đều ngồi xuống bên cạnh Trọng Điền.

Học sinh và giáo tập thư viện ở dưới lập tức bận rộn, bọn họ đưa đến từng khối ngọc thạch đỏ tươi, khảm vào những hố lõm ở cạnh vách tường xanh ngọc.

Mỗi một viên ngọc thạch được khảm vào, vách tường xanh ngọc liền tỏa ra một tầng gợn sóng màu xanh.

Đợi tất cả ngọc thạch đều được khảm vào rồi, vách tường xanh ngọc sáng lên quang mang.

Trên vách tường xuất hiện từng điểm sáng, bên trên điểm sáng còn có tên của từng người được hiện ra.

Đó là tên của tất cả thí sinh tham gia thi việt dã lần này.

Vách tường xanh ngọc tên là Huyền Quang Ngọc Bích, kế nối với Huyền Quang Ngọc Phù mang theo trên người thí sinh.

Huyền Quang Ngọc Phù không chỉ là một loại dấu hiệu thân phận, cũng có đủ loại huyền diệu, một loại trong đó chính là có thể khiến Huyền Quang Ngọc Bích nhìn thấy vị trí hiện tại của thí sinh.

Lại một đạo phù lục được dán lên ở mặt trái của Huyền Quang Ngọc Bích, trên vách tường hiện ra sông núi, đây đều là khu vực của Cao Tượng Huyện.

Có thể nhìn thấy tất cả điểm sáng trên vách tường xanh đều đang di động hoặc nhanh hoặc chậm tới cùng một chỗ.

Nếu cần thiết, thậm chí có thể tiêu hao ngọc thạch đỏ tươi đó, kết nối với Huyền Quang Ngọc Phù, nhìn thấy hình ảnh vị trí của một thí sinh ở ngoài hoang dã.

Nhưng ngọc thạch đỏ tươi đó rất quý giá, kiếm được không dễ, nếu không gặp phải tình trạng đặc thù, thư viện sẽ không làm như vậy.

Ba vị giám khảo nhìn điểm sáng cùng với tên trên Huyền Quang Ngọc Bích, trầm mặc một lúc, Hải chắp tay trước ngực, mặt lộ vẻ từ bi nói:

- A di đà Phật, cho dù Trọng viện trường bảo bọn họ lượng sức mà làm, nhưng ở ngoài hoang dã, nhất là hiểm địa như Thiên Huyễn Tuyết Sơn, nguy hiểm nói không chừng trong giây lát là tới, lần thi việt dã này cũng không biết sẽ có bao nhiêu thiên tài vẫn lạc.

Ý trách cứ trong lời nói của Viên Hải biểu lộ rõ ràng, làm như vậy hiển nhiên không hợp với Phật gia từ bi, nhất là những thiên tài này đối với Đại Ngụy triều mà nói là rất quý giá.

Sắc mặt Trọng Điền bình tĩnh nói:

- Đúng là tự bọn họ chọn, không trách được ai, vả lại phàm nhân ai mà chả chết.

- Phàm nhân đều chết.

Trên mặt Trương Lý lão thái gia lộ ra vẻ mỉa mai:

- Đúng vậy, phàm nhân sẽ chết, sau này còn chết nhiều hơn, thậm chí đừng nói là phàm nhân, cho dù là đệ tử thế gia phiệt, cũng chưa chắc có bao nhiêu người có thể may mắn sống sót.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...