Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1198: Chương 1198: Thời đại xấu nhất
Sắc mặt Bạch Huyền Ngọc trở nên ngưng trọng, hắn không dám để lão giả bên cạnh mình đi giúp nam tử trung niên, bằng không hắn sẽ phải đối mặt với Hùng Phi Tú và tùy tùng cường đại bên cạnh Hùng Phi Tú, dưới tình trạng như vậy, cho dù thủ đoạn của hắn có nhiều tới mấy, tuyệt đối cũng không phải đối thủ của tùy tùng bên cạnh Hùng Phi Tú.
- A Ngũ, ngươi chưa ăn cơm à? Đối phó với một phế vật như vậy còn lâu đến thế, còn không mau giải quyết hắn đi.
Hùng Phi Tú cũng giục.
Hùng Phi Tú một mực nhớ kỹ cảnh giới của Bạch Huyền Ngọc mà Chu Phàm đã nói với hắn, cũng không dám để tùy tùng còn lại rời khỏi, hắn cho rằng mình không phải là đối thủ của Bạch Huyền Ngọc, nếu tùy tùng này rời khỏi, vậy hắn sẽ rất nguy hiểm.
Bạch Huyền Ngọc quay đầu nói khẽ với lão giả bên cạnh mình một câu, lão giả hơi gật đầu.
Sau đó Bạch Huyền Ngọc và lão giả cùng nhau lao tới hai người đang chiến đấu.
Biến hóa này quá đột nhiên, bên Hùng Phi Tú phản ứng chậm một nhịp, lão giả bên cạnh hắn hét lớn một tiếng:
- Tự tìm chết.
Thân ảnh lão giả nhấp nhoáng, cũng đánh tới phía trước.
Lão giả đang đánh nhau với nam tử trung niên thấy Bạch Huyền Ngọc và người còn lại lao tới, hắn hơi biến sắc, một chưởng bức lui nam tử trung niên, liên tục lui về phía sau.
- Đi.
Bạch Huyền Ngọc quát khẽ một tiếng với nam tử trung niên, trong tay hắn ném ra một viên thiết châu.
Thiết châu kèm theo phù rơi xuống đất, rầm một tiếng khói đặc màu đen cuồn cuộn khuếch tán.
Hai lão giả đó không dám triền đấu, lựa chọn nhanh chóng về phía sau, dắt Hùng Phi Tú lui lại mười trượng.
Đợi khói đặc tản đi, Bạch Huyền Ngọc và hai tùy tùng sớm đã chạy ra ngoài trăm trượng.
- Vô sỉ nhát gan.
Hùng Phi Tú tức giận đến mặt đỏ bừng,
- Đuổi theo cho ta.
Hùng Phi Tú rất nhanh đã được một lão giả cõng lên, ba người đuổi theo phương hướng bọn Bạch Huyền Ngọc bỏ chạy.
Thấy hai nhóm người đều đi rồi, Chu Phàm mới đi ra, hắn có chút tiếc nuối thở dài, Bạch Huyền Ngọc này coi như cũng thông minh, biết thực lực không bằng bọn Hùng Phi Tú, dùng kế trực tiếp đào tẩu.
Ba người Hùng Phi Tú muốn đuổi kịp ba người Bạch Huyền Ngọc, vậy cũng không dễ dàng.
Có điều Bạch Huyền Ngọc cũng không yên lành gì, sợ rằng Hùng Phi Tú sẽ mang theo tùy tùng của hắn một mực đuổi sát Bạch Huyền Ngọc không buông.
Kỳ thật vừa rồi, khi Bạch Huyền Ngọc nói chuyện với lão giả, Chu Phàm đã biết Bạch Huyền Ngọc có thể sẽ chạy trốn.
Nhưng Chu Phàm lại không thể nhắc nhở Hùng Phi Tú, không phải sợ Hùng Phi Tú đối phó hắn.
Mà là bị giới hạn bởi quỷ thệ, một khi hắn mở miệng, vậy đó chính là làm trái chuyện nhúng tay vào hai đội, đến lúc đó Huyền Quang Ngọc Phù trên người sẽ trực tiếp vỡ vụn mất đi tư cách sát hạch.
Cho nên Chu Phàm chỉ có thể trơ mắt nhìn ba người Bạch Huyền Ngọc đào tẩu, mà không thể làm gì.
Có điều Chu Phàm cũng từ trong tiếp xúc của hai nhóm người Hùng Phi Tú và Bạch Huyền Ngọc tổng kết ra một đạo lý rõ ràng: Trong Thi việt dã nếu không đánh lại hoàn toàn có thể nghĩ cách chạy trốn, không nhất định phải lấy cứng chọi cứng, hoang dã lớn như vậy, chỉ cần tốc độ không chênh lệch quá xa, muốn chạy trốn cũng không khó.
Nhất là đối với Chu Phàm, hắn có thân pháp cấp thuấn di, nếu không phải trước đó chịu một số trói buộc đặc thù, võ giả bình thường rất khó đuổi được hắn.
- Tiểu tử Bạch gia đó xui xẻo rồi, không ngờ bị người của Hùng gia nhằm vào.
Hoàng Bất Giác cười cười nói.
- Cự Hùng Huyện Hùng gia mạnh lắm à?
Chu Phàm vội vàng thỉnh giáo hai người Hoàng Bất Giác.
- Tên của Cự Hùng Huyện chính là bắt nguồn từ Hùng gia, Hùng gia là đệ nhất thế gia của Cự Hùng Huyện, địa vị cũng giống như Trương Lý gia ở Cao Tượng Huyện chúng ta.
Cổ Ngạn trả lời.
Sắc mặt Chu Phàm nghiêm lại, chẳng trách Hùng Phi Tú lại kiêu ngạo như vậy, đối phó với loại Hùng hài tử này, vẫn có thể tránh được thì tránh.
Chu Phàm không nghĩ cách theo sau, bất kể Bạch Huyền Ngọc có đào thoát hay không, thù của hắn xem như đã báo được một nửa, việc này tạm thời không liên quan tới hắn, hiện tại quan trọng nhất là đến Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Ba người Chu Phàm phân biệt phương hướng một chút, sau đó tiếp tục lên đường.
Trên đường đi, Chu Phàm còn từ trong bọc lấy ra bản đồ Cao Tượng Huyện đã chuẩn bị trước, cùng hai người Hoàng Bất Giác nghiên cứu lộ tuyến tới Thiên Huyễn Tuyết Sơn, yêu cầu tận lực tránh gặp phải tiểu đội khác và mau chóng tới được mục đích.
- Tới Thiên Huyễn Tuyết Sơn, cho dù là dọc theo xích đạo mà đi, chỉ sợ cũng cần thời gian ba ngày, nếu không đi xích đạo, xuyên qua hoang dã, lại tránh một số hiểm địa khá là phiền phức, cho dù là đi thẳng, cũng phải ba ngày rưỡi hoặc bốn ngày.
Chu Phàm nhìn bản đồ trong tay, mở miệng nói.
- Không cần quá gấp, tuy lần thi việt dã này phải mau chóng đến được Thiên Huyễn Tuyết Sơn, nhưng nói đến cùng cũng không phải là đọ thời gian, mà là độ cao trèo lên được Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Cổ Ngạn nhất châm kiến huyết nói.