Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1197: Chương 1197: Làm việc cả đời
Chỉ cần là tiểu đội việt dã không có lòng tin bành trướng, đều sẽ không lựa chọn đi lộ tuyến xích đạo, bởi vì như vậy quá dễ bị phục kích, từ đó làm chậm tốc độ đi tới của mình.
Thi việt dã mười ngày nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, đại bộ phận tiểu đội việt dã đều muốn mau chóng tới được Thiên Huyễn Tuyết Sơn, sau đó nghĩ cách trèo lên núi tuyết, nếu không muốn đánh lén đối thủ giống như Hùng hài tử, sẽ không nguyện ý tiến hành đọ sức với tiểu đội khác ở dã ngoại.
Phóng mắt nhìn quanh, không nhìn thấy bóng dán của bất kỳ tiểu đội nào.
Chu Phàm không chút do dự chạy về phía trước, Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác thì không nhanh không chậm đi theo bên cạnh hắn.
Chỉ là chạy được một lúc, ba người thấy một dốc cỏ, Chu Phàm đầu tiên là dỏng tai nghe một chút, không nghe thấy động tĩnh gì, ba người vượt qua dốc cỏ.
Sau khi vượt qua dốc cỏ, Chu Phàm mới dừng bước, hắn cởi khăn trùm đầu màu xanh xuống, sau đó gõ vào cái đầu trọc, trên đầu trọc nhanh chóng chui ra từng sợi tóc thẳng cứng cáp, đầu hắn giống như con nhím gặp địch gai dựng đứng lên, lộ ra vẻ quái dị.
Đây là Chu Phàm và Tiểu Quyển đã thương lượng trước, nhưng tóc này thủy chung không thể rủ xuống, chỉ có thể là kiểu tóc phát nổ, nhưng vẫn tốt hơn là đầu trọc quá bắt mắt.
Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác đều có chút kinh ngạc nhìn cái đầu phát nổ của Chu Phàm.
Chu Phàm vừa cởi bọc trên lưng xuống, vừa giải thích:
- Chúng ta đều cần thay đổi quần áo diện mạo một chút, bởi vì ta thi văn thí đạt hạng nhất, lần này có không ít người muốn đánh lén ta…
- Ý đồ nói không tồi.
Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều không do dự đáp ứng.
Bằng không cho dù bọn họ có lòng tin đối phó được tiểu đội đến xâm phạm, nhưng cũng rất phiền.
Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều là người từng trải, bọn họ từ trong bọc của mình lấy ra quần áo thay vào, lại giấu một số thứ khá là dễ thấy như hồ lô rượu vào trong phù đại.
Xương cốt của Cổ Ngạn rung động lách cách, hắn đang cao lớn liền biến thành có chút thấp bé.
Thân thể của Hoàng Bất Giác không có nhiều biến hóa, hắn chỉ bới tóc của mình, thành tóc tai bù xù che khuất mặt, nếu không phải người quen thuộc đến gần nhìn kỹ, căn bản không thể nhận ra hắn.
Chu Phàm lại dùng khăn trùm đầu màu xanh che mặt, nhìn giống như tặc phỉ vào nhà cướp của.
Hình tượng của ba người thay đổi, mới cười ha ha, thu dọn đồ rời khỏi dốc cỏ.
Lại tiến về phía trước một lúc, vành tai Hoàng Bất Giác hơi run run, hắn nhìn về phía tây bắc, sắc mặt ngưng trọng nói:
- Bên kia có người đang đánh nhau.
Thính lực của Hoàng Bất Giác linh mẫn khiến Chu Phàm có chút kinh ngạc, hắn nghĩ một chút rồi nói:
- Hay là chúng ta tới xem thử, các ngươi cảm thấy sao?
- Chúng ta là tùy tùng của ngươi, nghe lời ngươi.
Hoàng Bất Giác cười nói.
Cổ Ngạn cũng tỏ vẻ không phản đối.
- Vậy đi xem.
Chu Phàm không chút do dự nói.
Hắn lo lắng là Lý Trùng Nương gặp kẻ địch, kỳ thật không chỉ là Chu Phàm, top 10 văn thí đều rất có thể sẽ gặp phải tiểu đội khác phục kích.
Ngược lại mục tiêu của những người xếp sau sẽ không lớn như vậy.
Cho dù không thể nhúng tay vào tranh đấu giữa hai đội, nhưng cũng không phải không thể làm gì.
Ba người Chu Phàm rụt rè tới gần, đợi khi tiếp cận, bọn họ nghe thấy tiếng đánh nhau và tiếng nói chuyện.
- Hùng thiếu gia, có phải ngươi có hiểu lầm gì với ta không?
Một nam tử trẻ tuổi lo lắng nói.
- Ngậm miệng, cho dù ngươi xảo quyệt như quỷ, lưỡi dẻo như lò xo, cũng không lừa được ta.
Một tiểu hài quát.
Mắt Chu Phàm co lại, hắn ra hiệu cho hai người Hoàng Bất Giác, sau đó lặng lẽ trốn vào trong một lùm cây, nhìn trộm hai nhóm người phía trước.
Phía trước rõ ràng là Hùng Phi Tú, bên cạnh hắn là một lão giả lúc trước đã gặp, mà lão giả còn lại thì đang đấu với một nam tử trung niên.
Bên kia chính là Bạch Huyền Ngọc, bên cạnh Bạch Huyền Ngọc cũng có một lão giả, trên mặt Bạch Huyền Ngọc mang theo nộ ý và khó hiểu.
Thực sự đánh nhau rồi, ta không ngờ Hùng hài tử lại tin… Chu Phàm có chút líu lưỡi nghĩ.
Cho dù là Chu Phàm cũng có thể dễ dàng nhìn ra, hai người đang chiến đấu, hiển nhiên là lão giả đó Hùng Phi Tú dẫn theo kỹ cao hơn một bậc, nam tử trung niên chỉ là khổ sở chống đỡ, nếu không có người giúp hắn, sợ rằng không chống đỡ được bao lâu nữa là sẽ thua.
- Hùng thiếu gia, ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt Bạch mỗ sao?
Sắc mặt Bạch Huyền Ngọc âm trầm nói,
- Nếu Bạch mỗ có chỗ nào đắc tội, cứ nói ra, tốt xấu gì cũng để Bạch mỗ biết là có chuyện gì?
Hùng Phi Tú cười lạnh nói:
- Hùng Phi Tú ta cả đời làm việc, không cần giải thích với ngươi?
Bạch Huyền Ngọc thiếu chút nữa một phun máu.
- …
Chu Phàm nghe mà trong lòng nở hoa.
- Bạch công tử, mau nghĩ biện pháp đi.
Nam tử trung niên đang đánh nhau không nhịn được hô lên một câu.