Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1196: Chương 1196: Việt dã bắt đầu (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm cười khổ, đâu chỉ ở thư viện không thể lấy bất kỳ thứ gì, mục đích của thi việt dã đã bắt đầu, sau khi bọn họ rời khỏi thư viện, không thể tiến vào bất kỳ nơi tụ cư nào và ở trên đường nhận sự hỗ trợ của bất kỳ ai.

Bằng không trước tiên nên về Cao Tượng Thành chuẩn bị một chút hoặc là lợi dụng Tiêu Tức Phù nhờ người mang đến một số thứ cho họ, nhưng những cái này đều bị hạn chế, thí sinh chỉ có thể dựa vào chính mình và tùy tùng bên cạnh.

Tất cả thí sinh đều lập quỷ thệ, cho dù bản thân không phạm quy, nhưng tùy tùng đã nhận phạm quy cũng là thí sinh phạm quy, quỷ thệ là một loại lời thề, muốn tránh né vòng qua quỷ thệ, cơ hồ là chuyện không thể.

Chu Phàm nghĩ tới việc này, hắn lại nhìn về phía Trùng Nương, Trùng Nương mang theo hai tùy tùng của mình, nàng cười cười gật đầu với Chu Phàm, sau đó nói mấy câu với hai tùy tùng bên cạnh, xoay người rời khỏi.

Giữa tiểu đội và tiểu đội không thể cung cấp bất kỳ trợ giúp dưới hình thức nào, nếu tùy tiện tiếp xúc nói chuyện, nói không chừng không cẩn thận sẽ vi phạm quỷ thệ, từ đó mất đi tư cách thi.

- Chúng ta cũng đi thôi.

Chu Phàm nói với hai người Cổ Ngạn.

Ở lại nơi này đã không có bất kỳ ý nghĩa gì, vậy chẳng thà nhanh chóng khởi hành.

Trương Lý Tiểu Hồ được gọi đến trước mặt Trương Lý lão thái gia.

Đương nhiên bên cạnh Trương Lý lão thái gia còn có hai người Trọng Điền và Viên Hải, Trương Lý lão thái gia làm như vậy là để tránh tị hiềm, trên thực tế nghiêm khắc mà nói, hắn không nên gặp Trương Lý Tiểu Hồ.

Nhưng quy tắc thi việt dã cũng không quy định giám khảo không thể gặp thí sinh, cho nên cho dù hắn gặp, cũng không tính là đại sự gì.

- Ngươi tìm ta có chuyện gì? Ta còn bận lên đường.

Trương Lý Tiểu Hồ có chút không kiên nhẫn nói:

- Chẳng lẽ tuổi tác của ngươi lớn rồi, lại vẫn thích loại đưa tiễn ai oán xuân thương thu buồn đó à.

Trương Lý lão thái gia không bận tâm, hắn chỉ sắc mặt ngưng trọng nói:

- Gọi ngươi tới đây, là muốn dặn dò ngươi, khi nên từ bỏ thì hãy từ bỏ, cho dù không vào được lớp chữ Giáp, Trương Lý gia chúng ta cũng không phải không bồi dưỡng được ngươi, đừng vì một lớp chữ Giáp mà đánh mất tính mạng, không đáng.

- Ý của ngươi là Trương Lý gia nguyện ý dồn tất cả tài nguyên lên trên người ta à?

Trên mặt Trương Lý Tiểu Hồ lộ ra vẻ vui mừng:

- Nếu là như vậy, vậy ta tới Thiên Huyễn Tuyết Sơn mạo hiểm làm gì, ta nghe lời ngươi, không đi nữa.

Sắc mặt Trương Lý lão thái gia hơi tối lại:

- Ngươi biết điều này căn bản là không thể, chẳng lẽ người khác của Trương Lý gia không cần tài nguyên à? Toàn bộ đặt trên người ngươi, vậy gia chủ ta đây không hợp cách cỡ nào, cũng không phải bảo ngươi không đi, nhưng đừng quá xung động, gặp phải nguy hiểm thì lui lại, Thiên Huyễn Tuyết Sơn rất nguy hiểm…

- Ngươi gọi ta đến là để lải nhải mấy câu đó thôi à?

Trương Lý Tiểu Hồ hừ một tiếng xoay người bỏ đi,

- Người vì tiền tài mà chết, chim vì thức ăn mà vong, cùng lắm thì người chết chim lên trời, không liều mạng thì liều gì? Nếu thua, vậy tổn thất rất lớn.

Trương lão thái gia cười khổ lắc đầu.

Rất nhanh Đỗ Nê của thư viện tới, Trọng Điền không nói gì, Đỗ Nê đã mở miệng trước cười nói:

- Lão sư, ngươi chắc không phải là muốn ta hi sinh vì nghĩa làm thức ăn cho quái quyệt chứ?

- Hy sinh vì nghĩa cho quái quyệt ăn là cái quỷ gì?

Khóe mắt Trọng Điền giật giật nói:

- Ta gọi là ngươi tới, là muốn nói với ngươi, nếu chuyện không thể làm…

- Vậy mau chóng xuống núi tuyết, ta biết rồi.

Đỗ Nê thuận theo nói.

- Ta muốn nói là nếu chuyện không thể làm, vậy phải tranh thủ thêm một chút, thật sự không được thì mới lui lại.

Trọng Điền có chút bất đắc dĩ nói.

- Tranh thủ thêm một chút vậy nguy hiểm cỡ nào, một khi làm không tốt, ngươi sẽ thành người đầu bạc tiễn người đầu xanh, vĩnh viễn không gặp lại ta.

Sắc mặt Đỗ Nê khẽ biến nói.

- Ngươi cút đi cho ta.

Trọng Điền cố nén dục vọng muốn đánh Đỗ Nê,

- Tự ngươi nắm chắc chừng mực trong đó.

- Lão sư, ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ sống sót trở về.

Đỗ Nê nhếch miệng cười nói.

Trọng Điền và Trương Lý lão thái gia lại nhìn về phía Viên Hải.

Viên Hải chỉ mỉm cười, hắn không gọi Nhất Hành tới, bởi vì không cần thiết.

Chu Phàm vừa rời khỏi thư viện, hắn liền trở nên cảnh giác, bởi vì có khả năng sẽ có người không muốn hắn tới được Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

Hắn cũng không bởi vì chuyện Thiên Huyễn Tuyết Sơn, mà quên chuyện giữa tiểu đội và tiểu đội là có thể phát sinh chiến đấu bất kỳ hình thức nào.

Nếu nói nơi có khả năng bị phục kích nhất, vậy chỉ có thể là địa điểm lúc ban đầu và chung điểm Thiên Huyễn Tuyết Sơn này, ngược lại là ở trên đường, bởi vì khó có thể biết được lộ tuyến, vị trí cụ thể của đối phương, cho nên rất khó hình thành ám sát hữu hiệu.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...