Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1195: Chương 1195: Việt dã bắt đầu

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trong quảng trường dưới đài bạch ngọc, các thí sinh đều dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn ba vị giám khảo Trọng Điền, thậm chí có người lớn tiếng chất vấn.

Bởi vì mục đích Thiên Huyễn Tuyết Sơn này thật sự quá nguy hiểm, hơi vô ý chút sẽ vĩnh viễn phải ở lại trên núi tuyết.

Bọn họ Hi vọng thư viện có thể thay đổi đề thi.

Trọng Điền để mặc thí sinh mở miệng chất vấn, hắn yên lặng nghe một lúc mới trầm giọng nói:

- Im lặng.

Tất cả mọi người đều im lặng.

- Thiên Huyễn Tuyết Sơn được coi là hiểm địa số một của Cao Tượng Huyện, nơi đó nguy hiểm tới mức nào thì không cần các ngươi nói ta cũng biết, ta cũng từng đi qua Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

Trọng Điền chậm rãi nói:

- Thiên Huyễn Tuyết Sơn cao ba nghìn trượng, ta không lên đỉnh, nửa đường phải quay lại.

Sắc mặt các thí sinh khẽ biến, tuyệt đại bộ phận người trong bọn họ đều chưa từng tới Thiên Huyễn Tuyết Sơn, nhưng Trọng Điền chính là đồ đệ của thánh nhân, thực lực sâu không lường được, hắn cũng không thể lên đỉnh, nguy hiểm là thế nào thì không cần nghĩ cũng biết.

- Trên thực tế ta cũng không cho rằng các ngươi có người có thể lên đỉnh, ta kiến nghị các ngươi có thể đi được cao bao nhiêu hay bấy nhiêu, lượng sức mà làm là được rồi, đừng miễn cưỡng để tránh mất cả tính mạng của mình.

Trọng Điền lại tiếp tục nói.

- Hơn nữa lần sát hạch này cho phép các ngươi mang theo tùy tùng cường đại, ta nghĩ người ra đề mục cũng có một cân nhắc về phương diện này, Cao Tượng Thư Viện cũng vậy, ba người chúng ta cũng thế, đều không có quyền sửa đề thi.

- Nếu thật sự lo lắng, có thể từ bỏ rời khỏi lần sát hạch này, các vị, hiện tại thi việt dã đã bắt đầu.

Trọng Điền nói xong cùng Viên Hải, Trương Lý gia lão thái gia lui xuống đài bạch ngọc.

Trong quảng trường lại là một mảng hỗn loạn.

Rất nhanh có người mang theo tùy tùng của mình rời khỏi, nhưng cũng có tùy tùng cãi nhau với thí sinh thuê mình.

Bởi vì Thiên Huyễn Tuyết Sơn thật sự quá nguy hiểm, một số tùy tùng thực lực cường đại muốn rút lui, đối mặt với tùy tùng muốn rút, phần lớn là khổ cực cầu xin, thậm chí bị bức phải làm ra một số lời hứa.

Một khi ư bàn được, tùy tùng rời đi, thí sinh chỉ có thể lựa chọn một mình lên đường hoặc là tìm thí sinh đơn lẻ khác cùng tổ đội.

Nhưng bất kể là như thế nào, đều khó tránh khỏi sẽ lâm vào trong khốn cảnh.

- Không ngờ là Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

Hoàng Bất Giác nhíu mày thở dài.

Hoàng đại nhân, chắc ngươi không phải là muốn rút lui chứ? Chân mày Chu Phàm giật giật, nhưng hắn vẫn không hỏi ra.

Bởi vì nếu Hoàng Bất Giác kiên định từ bỏ, Chu Phàm cũng không ngăn được.

Chu Phàm lại nhìn về phía Cổ Ngạn, Cổ Ngạn cầm lấy hồ lô rượu nhấp một ngụm, trầm mặc không nói gì.

Cổ đại sư, ngươi chắc không q cũng muốn lâm trận lùi bước chứ? Trong lòng Chu Phàm tên hô không ổn, hắn ho khẽ một tiếng, khi vừa muốn nói gì đó, Cổ Ngạn cười khổ nói:

- Thiệt, thiệt rồi.

- Thiệt gì?

Chu Phàm hỏi.

- Thu của ngươi mười vạn huyền tệ đúng là thiệt.

Cổ Ngạn liên tục lắc đầu.

- Hay là ta cho ngươi thêm?

Chu Phàm đau lòng hỏi, hắn cũng biết để một Khí Cương Đoạn cùng hắn tới loại hiểm địa Thiên Huyễn Tuyết Sơn này, mười vạn đúng là ít thật.

- Thêm gì mà thêm? Ta là người không có nhân phẩm như vậy à?

Cổ Ngạn lại uống một ngụm rượu, nói:

- Trước đó nói bao nhiêu thì là bấy nhiêu, cho dù thiệt cũng phải đi.

Hoàng Bất Giác nói tiếp:

- Lần này quả thật rất phiền, nhưng ta đã đáp ứng ngươi, cho dù phiền tới mấy cũng phải đi, nhưng lời xấu nói trước.

- Hoàng đại nhân cứ nói.

Sắc mặt Chu Phàm nghiêm túc hỏi.

- Đến Thiên Huyễn Tuyết Sơn, ngươi muốn lên cao bao nhiêu ta mặc kệ, nhưng nếu cảm thấy quá nguy hiểm, ta sẽ dừng lại, lập tức xuống núi.

Sắc mặt Hoàng Bất Giác ngưng trọng nói.

- Đúng, những gì Hoàng Thập Di nói cũng là những gì ta muốn nói, ngươi có thể mạo hiểm tiếp tục trèo lên trên, nhưng chúng ta sẽ không liều mạng cùng ngươi, nói với ngươi trước, để tránh đến lúc đó ngươi không thoải mái, nếu ngươi cảm thấy không được, vậy mười vạn huyền tệ ta có thể trả lại cho ngươi.

Cổ Ngạn hơi gật đầu nói.

- Công huân ta có thể trả lại ngươi, đồng thời đưa ra bồi thường thích hợp cho ngươi.

Hoàng Bất Giác cũng nói.

Chu Phàm trầm ngâm một chút nói:

- Ta cảm thấy điều kiện này không có vấn đề.

Chu Phàm cũng biết, không thể yêu cầu Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn liều mạng cùng hắn, điều này không thực tế.

- Ngươi đã đáp ứng, vậy chúng ta có thể đi rồi.

Hoàng Bất Giác cười nói.

- Đáng tiếc.

Cổ Ngạn lắc đầu:

- Căn cứ vào quy tắc thi việt dã, một khi thi việt dã bắt đầu, chúng ta chỉ có thể dọc theo lộ tuyến thư viện đã định sẵn để rời khỏi thư viện, trong lúc này không thể trở về lấy hoặc nhận bất kỳ vật phẩm ai đưa, bằng không, ta trở về mang thêm một chút linh tửu thì tốt, dù sao cũng là Thiên Huyễn Tuyết Sơn…

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...