Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1193: Chương 1193: Công bố đề thi
- Đã lâu không náo nhiệt như vậy.
Hoàng Bất Giác cười trêu:
- Nơi này hội tụ nhiều cao thủ, quả thực là vượt xa tưởng tượng của ta lúc trước, Chu Phàm, xin cho ta thu hồi lời nói lọt vào top 3 vừa rồi.
Chu Phàm chỉ có thể cười khổ bất đắc dĩ.
Lúc này cửa lớn của thư viện được đẩy ra, có bốn giáo tập thư viện đi ra, ra hiệu cho thí sinh có thể mang theo hai tùy tùng tiến vào.
Các thí sinh bắt đầu xếp hàng, giáo tập kiểm tra thân phận của thí sinh, về phần tùy tùng chỉ cần xác nhận số lượng, có thể theo thí sinh đã thông qua kiểm tra tiến vào thư viện.
Sau khi tiến vào thư viện, lại có học sinh thư viện dẫn bọn họ tiến vào quảng trường rộng lớn ở nội viện.
Chờ sau khi hơn hai trăm thí sinh mang theo tùy tùng của mình tiến vào quảng trường rộng lớn, Chu Phàm đứng ở một góc nhìn xung quanh, hắn lại không nhịn được nhếch môi, bởi vì hắn phát hiện, có một số người hành lý mang theo còn khoa trương hơn hắn.
Đó là một tên mập thân hình cao lớn, hắn kéo một thùng sắt to lớn cao bằng người hắn, hai tùy tùng phía sau hắn cũng kéo thùng sắt tương tự.
Đây là đưa hết đồ trong nhà tới à? Chu Phàm không nhịn được nghĩ.
Quy củ thứ hai của Thi việt dã là chỉ có thể đi bộ, nhưng muốn mang bao nhiêu vật tư đều không hạn chế.
Trừ tên mập đó ra, còn có người đẩy xe vật tư chồng chất như núi nào, cũng có người kéo trâu dê ngựa lừa, trên người trâu dê ngựa lừa chở vật tư.
Lúc trước ở bên ngoài, bởi vì xe ngựa và bãi cỏ chật hẹp nhân số lại dày đặc, cho nên Chu Phàm không lưu ý thấy, hiện tại tiến vào quảng trường rộng lớn, rất dễ nhìn ra.
Dẫu sao thi việt dã chỉ có thể đi bộ, nhưng cũng không có quy củ hạn định không cho phép mang theo công cụ như trâu dê ngựa lừa.
Chỉ là đây chính là thi việt dã, mang theo những thứ này đến lúc đó tốc độ khẳng định sẽ chậm lại rất nhiều, chẳng lẽ những người này đều không nghĩ tới à?
Không nghĩ tới thì thôi, có lẽ bọn họ có biện pháp giải quyết… Chu Phàm vừa quan sát vừa nghĩ.
…
Trong quảng trường rất nhanh liền trở nên im lặng.
Bởi vì Phó viện trường Trọng Điền của thư viện dẫn theo hai người đi lên đài bạch ngọc.
Bên trái Trọng Điền là một lão nhân, hắn chống quải trượng đầu cáo, có một khuôn mặt hồ ly nhăn như vỏ quýt, hai mắt hơi nheo lại.
Bên phải thì là một hòa thượng tai to mặt lớn, hòa thượng mặc áo cà sa bông, trong tay hắn cầm một chuỗi tràng hạt gỗ đen.
Trọng Điền nhìn một đám người ở dưới đài, hắn mở miệng, thanh âm khuếch tán ra trong quảng trường,
- Hôm nay vắng mười thí sinh, bất kể là vì nguyên nhân gì, đã không tới, vậy hủy bỏ tư cách.
- Đầu tiên giới thiệu với chư vị các giám khảo giám thị võ thí cùng ta.
Trên mặt Trọng Điền mang theo nụ cười, hắn nghiêng đầu nhìn lão nhân bên trái nói:
- Vị này là Trương Lý lão thái gia của Trương Lý gia.
Trọng Điền lại nhìn về phía hòa thượng bên phải, cười nói:
- Vị này là chủ trì Viên Hải đại sư của Bạch Tượng Tự, đại khảo lớp chữ Giáp năm ngoái là ba người chúng ta làm quan chủ khảo.
Viên Hải và Trương Lý lão thái gia đều hơi gật đầu với mọi người trong sân, không mở miệng nói chuyện.
Trong quảng trường bất kể là thí sinh hay là tùy tùng, đều hiểu rõ, ba người này một người là Phó viện trường thư viện, một người là chủ trì Bạch Tượng Tự, một người là gia chủ của đệ nhất thế gia Cao Tượng Huyện, bất kể là thực lực hay là thân phận, đều không thể hoài nghi.
Chu Phàm nhìn Hoàng Bất Giác ở bên cạnh, cho dù là Hoàng Bất Giác, so với ba người này cũng vẫn kém xa.
Cao Tượng Nghi Loan Ti Phủ ở dưới ba ngọn núi lớn thư viện, Bạch Tượng Tự, thế gia, ngày tháng xem ra cũng không quá thoải mái, không giống Nghi Loan Ti Phủ ở những nơi như Lạc Thủy Hương, Thiên Lương Lý, không có thế gia, chùa, thư viện đè ép.
Trọng Điền giới thiệu xong hai người bên cạnh, tiếp tục nói:
- Không nói lời thừa, mục thứ nhất của võ thí là thi việt dã, hiện tại thí sinh trước tiên tới lĩnh Huyền Quang Ngọc Phù.
Các học sinh của thư viện rất nhanh bưng ra từng khay gỗ, trên khay trên đặt lệnh bài xanh ngọc to bằng ba ngón tay.
Các thí sinh đều xếp hàng lĩnh lệnh bài xanh ngọc.
Chu Phàm nhìn Huyền Quang Ngọc Phù trong tay mình, bên trên ngọc phù lờ mờ có phù văn hiện lên.
- Hiện tại xin lấy ra thẻ thi các ngươi từng nhận.
Trọng Điền lại mở miệng nói.
Thư viện từng nhắc nhở, phải mang theo thẻ thi tới, vừa rồi khi kiểm tra thân phận thí sinh, cũng sẽ kiểm tra thẻ thi, vì vậy không tồn tại tình huống có thí sinh không mang thẻ thi theo.
Các thí sinh đều lấy ra thẻ thi của mình.
- Ấn thẻ thi của ngươi lên trên Huyền Quang Ngọc Phù, tên của ngươi sẽ tự động khắc vào trong ngọc phù.
Trọng Điền lại chậm rãi nói.
Chu Phàm theo lời làm việc, hắn chồng thẻ thi gỗ vào trong Huyền Quang Ngọc Phù, Huyền Quang Ngọc Phù tỏa ra thanh quang, rất nhanh hắn phát hiện trong ngọc phù hiện lên hai chữ Chu Phàm.