Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1192: Chương 1192: Chuẩn bị thi việt dã của các thí sinh
- Nếu hắn là Võ Thức Đoạn… Vậy vậy vậy.
Hùng hài tử này khẳng định không phải Võ Thức Đoạn, bằng không sẽ không lắp bắp như vậy, Chu Phàm suy đoán trong lòng, trên thực tế vậy mới là bình thường, tiểu hài này tối đa chỉ khoảng bảy tuổi, cho dù thiên phú trác tuyệt, cũng không thể tới Võ Thức Đoạn nhanh như vậy.
Trừ khi không tiếc hi sinh tiềm lực, không ngừng sử dụng đan dược để đề cao cảnh giới của mình, nhưng người bình thường đều sẽ không làm việc ngốc như vậy.
- Không đúng.
Trong mắt Hùng Phi Tú lộ vẻ hoài nghi:
- Ngươi làm sao mà biết được?
Sắc mặt Chu Phàm hơi nghiêm lại:
- Nói ra có thể Hùng thiếu gia không tin, bí mật này chỉ có ta mới biết, đây là ta tận mắt nhìn thấy, có một lần Bạch Huyền Ngọc bị ba Võ Thế Đoạn vây công, hắn rất dễ dàng đánh bại ba võ giả Võ Thế Đoạn.
- Thế không phải Võ Thức Đoạn thì là gì?
Chu Phàm lại liếc hai lão giả phía sau Hùng Phi Tú, lời hắn nói có lẽ không tính là sơ hở chồng chất, nhưng lừa trẻ con thì còn được, người lớn lại không dễ mắc mưu như vậy, nhưng vì sao hai người không đứng ra chất vấn hắn?
Có điều nếu hai lão giả này thật sự mở miệng, đã sớm khuyên bảo Hùng Phi Tú đừng từ đầu đã làm ra chuyện kéo cừu hận như vậy.
- Nếu thực sự là Võ Thức Đoạn…
Hùng Phi Tú nghiến răng nghiến lợi,
- Người này sợ rằng là cảnh giới cao nhất trong các thí sinh, cao hơn ta, không được, phải trừ bỏ hắn.
- Hùng thiếu gia cẩn thận, muốn trừ bỏ Bạch Huyền Ngọc cũng không dễ dàng, thực lực của hắn cao thì cũng thôi, còn lưỡi dẻo như lò xo, thích dùng ngôn ngữ gạt người, nếu Hùng thiếu gia ở dã ngoại gặp hắn, đừng nghe hắn nói hưu nói vượn, đi lên trực tiếp động thủ làm thịt hắn.
Chu Phàm hảo tâm nhắc nhở.
- Ngươi nói rất có lý, hắn quả thật rất biết ăn nói.
Hùng Phi Tú lại gật đầu.
- Hùng thiếu gia, ta còn có việc phải làm, cáo từ trước.
Chu Phàm chắp tay nói:
- Hi vọng gặp lại ở thi việt dã, mong giơ cao đánh khẽ, tha cho ta một mạng.
- Ngươi không tồi, nói cho ta biết nhiều tin tức có giá trị như vậy, nếu thực sự gặp phải, khẳng định sẽ tha cho ngươi.
Hùng Phi Tú toét miệng cười nói.
Chu Phàm rất nhanh liền chui vào trong đám người, hắn thở dài một hơi, hắn mặc kệ Hùng hài tử có tin những lời nói ngu ngốc này hay không, thậm chí sau khi hắn rời khỏi, hai lão giả nhắc nhở Hùng Phi Tú cũng không sao, tạm thời có thể lừa được Hùng hài tử đó là tốt rồi.
Sắc mặt Chu Phàm trở nên ngưng trọng, chuyện hắn lo lắng nhất vẫn xảy ra, bởi vì nguyên nhân đứng nhất văn thí, hắn bị một số người hữu tâm nhằm vào, hắn vừa đi vừa lấy ra một cái khăn trùm đầu màu xanh, bọc lấy cái đầu trọc, như vậy sẽ không quá gây chú ý.
Đồng thời Chu Phàm không ngừng tìm kiếm, xem rốt cuộc Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn có đến không?
Đúng là tính sót rồi, chỉ hẹn với bọn họ chờ ở thư viện, nhưng không ngờ ở cửa thư viện lại có nhiều người như vậy… Chu Phàm khẽ thở dài, hắn chỉ có thể kiên nhẫn tìm người.
Rất nhanh mắt hắn sáng lên, hắn nhìn thấy Hoàng Bất Giác rồi.
Hoàng Bất Giác mặc quần áo văn sĩ màu xanh, hắn đang tay cầm quạt xếp, thản nhiên đứng ở một góc ngoài đám người.
Chu Phàm vội vàng đi tới chắp tay gọi một tiếng:
- Hoàng đại nhân.
- Sao ngươi đeo khăn trùm đầu? Chẳng trách ta không tìm thấy ngươi.
Hoàng Bất Giác khẽ cười nói.
- Việc này nói ra thì dài lắm, mục tiêu đầu trọc của ta quá lớn, dễ bị người ta nhằm vào.
Chu Phàm lại quan sát một chút, phát hiện trên người Hoàng Bất Giác chỉ đeo một phù đại một màu vàng, ngay cả vũ khí cũng không mang.
Đương nhiên nếu quạt xếp cũng coi như vũ khí… Có điều Chu Phàm không nói gì, luận kinh nghiệm, Nghi Loan Ti Trấn Đông Sứ là phong phú hơn hắn rất nhiều.
Diện mạo của Hoàng Bất Giác không bắt mắt, ở đây đều là người trẻ tuổi, trong nhất thời cũng không ai nhận thấy Trấn Đông Sứ của Nghi Loan Ti cũng tới đây.
Hoàng Bất Giác ho khẽ một tiếng, hắn dùng quạt xếp che nửa mặt, không muốn để người ta phát hiện hắn đến làm tùy tùng cho Chu Phàm, nếu nói ra dường như có chút cảm giác ỷ lớn hiếp nhỏ.
- Đúng rồi, tùy tùng nữa của ngươi đâu? Chắc không phải một người thích hợp cũng không tìm được chứ?
Hoàng Bất Giác cười hỏi,
- Mạnh như ta đích xác khó tìm, nhưng tìm một ngươi trên hơn một chút để mang đồ cũng không tồi.
Chu Phàm vừa định nói, một thanh âm vang lên:
- Hoàng Thập Di, ý của ngươi là ta không bằng ngươi?
Chu Phàm và Hoàng Bất Giác theo thanh âm nhìn lại, phát hiện là Cổ Ngạn, Cổ Ngạn trừ mang theo một phù đại, bên hông hắn còn dắt mười hồ lô rượu lớn nhỏ, hồ lô lớn thì to bằng quyền đầu, nhỏ thì chỉ bằng hai ngón tay.
- Cổ đại sư.
Sắc mặt Hoàng Bất Giác biến thành quái dị,
- Chẳng lẽ tùy tùng thứ hai của Chu Phàm là ngươi à?
- Không thể là ta sao?
Cổ Ngạn thản nhiên nói.
- Cổ lão sư, ngươi cuối cùng cũng tới rồi.
Chu Phàm vui vẻ ra mặt, thế là hai tùy tùng của hắn đều đến đủ.
- Chu Phàm, ngươi bạo tay đấy.
Hoàng Bất Giác có chút kinh ngạc nhìn về phía Chu Phàm,
- Không ngờ ngay cả Cổ đại sư cũng có thể tìm tới làm tùy tùng.
Vì mời hai người các ngươi, ta đã bỏ hết vốn liếng rồi… Khóe miệng Chu Phàm giật giật nghĩ.
- Như thế rất tốt, Chu Phàm ngươi có hai người chúng ta, không nói đệ nhất, top 3 khẳng định là không có vấn đề.
Hoàng Bất Giác tự tin cười nói.
Nếu Chu Phàm có thể tiến vào lớp chữ Giáp, đối với Nghi Loan Ti mà nói tuyệt đối là một chuyện tốt.
Cổ Ngạn lại lắc đầu nói:
- Hoàng Thập Di, đừng tự tin mù quáng, trong thư viện không chỉ là ta, còn có không ít giáo thụ như ta được thí sinh dùng đủ loại phương pháp mời đến làm tùy tùng, không ít võ giả lợi hại trong thành, ta nghĩ cũng được mời hết.
- Không tin ngươi nhìn kỹ trong đám người đi, rốt cuộc có bao nhiêu người quen?
Hoàng Bất Giác vội vàng nhìn lại, rất nhanh hắn phát hiện bốn năm người thực lực không thua gì hắn cũng có mặt, điều này khiến sắc mặt hắn hơi nghiêm lại, nói:
- Là ta quá tự đại, xem ra thí sinh khóa này không chỉ thực lực mạnh, ngay cả năng lực kiếm tùy tùng cũng mạnh.
- Điều này vốn chính là có liên hệ với nhau, thí sinh dám tham gia thi lớp chữ Giáp có ai là hạng tầm thường?
Cổ Ngạn mỉm cười nói:
- Hơn nữa những người quen biết thì còn dễ nói, thí sinh vùng khác chắc cũng mang đến không ít cao thủ, Hoàng Thập Di, hai người chúng ta cũng phải cẩn thận một chút, bằng không rất dễ lật thuyền trong mương.
- Cái này là đương nhiên.
Hoàng Bất Giác cười khổ gật đầu:
- Cổ đại sư, có thể đừng gọi ta là Hoàng Thập Di không?
Có thuộc hạ Chu Phàm này ở đây, Cổ Ngạn gọi biệt hiệu này của hắn, hắn cảm thấy có chút không được tự nhiên, chỉ tiếc tuổi của Cổ Ngạn lớn hơn hắn không ít, dám gọi biệt hiệu của hắn thì hắn cũng không có biện pháp.
Cổ Ngạn chỉ cười cười, hắn lấy ra một hồ lô rượu nhấp một ngụm, không nói đáp ứng cũng không nói không đáp ứng.
Chu Phàm làm như không nghe thấy, hắn tìm được hai người Hoàng Bất Giác, cũng thả lỏng hơn không ít, bắt đầu quan sát thí sinh ở đây.
Hắn đầu tiên là nhìn thấy Trứu Thâm Thâm, bên cạnh Trứu Thâm Thâm cũng mang theo hai tùy tùng trung niên.
Trên mặt hai tùy tùng đó không râu, một mặt đen một mặt trắng, tạo cho người ta một loại cảm giác âm trầm.
- Cổ đại sư, Hoàng đại nhân, các ngươi nhận ra hai tùy tùng đó không?
Chu Phàm lén chỉ vào hai tùy tùng bên cạnh Trứu Thâm Thâm, hỏi.
Khóe miệng Hoàng Bất Giác giật giật:
- Mặt đen là Trấn Tây Sứ Trương công công trong phủ ti chúng ta, mặt trắng thì không nhận ra.
Trương công công… Chu Phàm bỗng dưng nhớ tới đóa hoa lạ Áo công công đó, sao Trứu Thâm Thâm lại dây dưa với thái giám? Hắn quen biết Trương công công từ lúc nào?
Có điều có thể mời được cao thủ như Trấn Tây Sứ Trương công công, Trứu Thâm Thâm cũng không thể khinh thường.
Chu Phàm lại nhìn thấy bên cạnh Đỗ Nê là hai võ giả một trung niên một lão niên, Chu Phàm hỏi mới từ trong miệng Cổ Ngạn biết được, hai võ giả đó đều là giáo thụ thư viện, thực lực đều đến Khí Cương Đoạn.
Bên cạnh Nhất Hành hòa thượng lại có hai lão hòa thượng cùng đi, theo Hoàng Bất Giác nói, hai lão hòa thượng đó là cao thủ của Bạch Tượng Tự, luận thực lực mỗi người đều ngang ngửa với hắn.
Bên cạnh Trương Lý Tiểu Hồ, Bạch Huyền Ngọc, Dạ Lai Thiên Hương đều mang theo cao thủ mà hai người Hoàng Bất Giác hoặc nhận ra hoặc không nhận ra.
Bên cạnh Lý Trùng Nương là Lưu Tam Hỏa cùng với một phụ nhân trung niên gầy yếu mặc bố y màu lam.
Trong tay phụ nhân trung niên này xách một giỏ thức ăn, giống như phụ nhân bình thường đi chợ mua thức ăn, người này thì Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều không nhận ra.
Điều này khiến Chu Phàm cảm thán, nếu hắn không mời được Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn, sợ rằng lần này sẽ tụt lại sau người ta, hơn nữa cho dù mời được hai người Hoàng Bất Giác, lần sát hạch việt dã này cũng vẫn khó hơn hắn nghĩ.