Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1190: Chương 1190: Dụ dỗ

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tiểu nam hài hơi nhíu mày,

- Ngươi không phải à? Ta nghe người ta nói Chu Phàm là một nam tử đầu trọc, nơi này cũng chỉ có ngươi là đầu trọc.

Đầu trọc cái con mẹ ngươi… Khóe miệng Chu Phàm giật giật, hắn cười khổ nói:

- Ngươi không phải bị người ta lừa thì chính là Chu Phàm biết mình đầu trọc sẽ rất bị người ta chú ý, cho nên đội mũ hoặc tóc giả, ngươi có thể lưu ý ai đội mũ hoặc là mang tóc giả.

- Họ Bạch đó khẳng định không dám lừa ta.

Tiểu nam hài rất tự tin nói, sắc mặt hắn dịu đi nhìn Chu Phàm nói:

- Ngư chủ ý tìm người này của ngươi không tồi, đến lúc đó thi việt dã bắt đầu, nếu ngươi gặp phải ta, ta có thể tha cho ngươi một mạng.

- Họ Bạch? Bạch Huyền Ngọc à? Trong lòng Chu Phàm giận dữ, lại vẻ mặt tươi cười nói:

- Vậy cám ơn ngươi, không biết ngươi xưng hô thế nào?

- Ta là Hùng Phi Tú đến từ Cự Hùng Huyện Hùng gia.

Hùng Phi Tú ngạo nghễ nói:

- Hùng gia chắc ngươi biết chứ?

Thế gia của Cự Hùng Huyện thì sao ta biết được… Chu Phàm làm bộ như giật mình nói:

- Hùng gia thanh danh truyền xa, ai không biết ai không hay? Thì ra là Hùng gia thiếu gia đại danh lừng lẫy, thất kính thất kính.

Hùng Phi Tú cười ha ha, hắn rất hài lòng với loại biểu cảm khiếp sợ lộ ra trên mặt Chu Phàm.

- Tên đầu trọc này, đừng tưởng rằng biết ta đến từ Hùng gia, liền muốn nịnh bợ ta,

Hùng Phi Tú cố nén cười, sầm mặt nói.

- Không dám, không dám, Hùng gia thì ta sao có thể trèo cao được, với thiên phú của Hùng thiếu gia, cho dù ta thúc ngựa cũng không đuổi kịp Hùng thiếu gia.

Chu Phàm liên tục lắc đầu nói:

- Không biết Hùng thiếu gia tìm Chu Phàm có chuyện gì?

- Ta muốn hắn rời khỏi cuộc sát hạch này.

Hùng Phi Tú nghiêm mặt nói.

- Vì sao?

Chu Phàm ặc một tiếng nói.

- Bởi vì văn thí của hắn quá tốt, rằng sẽ ảnh hưởng tới ta đoạt được hạng nhất lớp chữ Giáp.

Hùng Phi Tú nói rất đúng lý hợp tình.

- Nhưng Hùng thiếu gia, văn thí của hắn thi trúng hạng nhất, nghĩ hắn khẳng định không muốn rời khỏi sát hạch

Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.

- Bảo hắn rút là cho hắn cơ hội.

Hùng Phi Tú trừng mắt nói:

- Nếu hắn không rút, chờ thi việt dã bắt đầu, ta sẽ bảo tùy tùng nhà ta đánh tới khi hắn rút mới thôi.

Chu Phàm nhìn hai lão giả đứng phía sau Hùng Phi Tú, hai lão giả giống như mặt quan tài trời sinh, lạnh lùng mà hờ hững, bất kể Chu Phàm và Hùng Phi Tú nói gì, bọn họ đều không lộ ra bất kỳ biểu cảm gì.

- Xin thứ cho ta nói thẳng, Hùng thiếu gia, cho dù ngươi đánh cho Chu Phàm phải rời khỏi sát hạch, nhưng trong văn thí đứng trước ngươi không phải vẫn còn rất nhiều người à…

Chu Phàm mở miệng nói.

- Lần văn thí này ta chỉ thi được hạng mười, tên được mời đó quá ngu, cuối cùng viết ra thơ thối gì…

Hùng Phi Tú oán giận một câu, hắn lại cười lạnh nói:

- Top 10 đều phải rời khỏi sát hạch cho ta, nếu không chịu, chờ thi việt dã bắt đầu, ta sẽ cho bọn họ biết tay.

- Chu Phàm đứng nhất văn thí, ta đương nhiên chọn hắn đầu tiên, đá hắn xuống, sau đó tới Đỗ Nê hạng hai, theo thứ tự mà loại suy, có thể xử được kẻ nào hay kẻ nấy.

Ngươi này cũng quá bá đạo rồi, ngươi thật sự có bản sự này sao…

Chu Phàm thầm nghĩ, hắn cười nói:

- Ta hiểu ý của Hùng thiếu gia, Hùng thiếu gia là muốn thông qua phương pháp này đá võ giả có khả năng tranh hạng nhất với ngươi xuống, mà điểm của ngươi và Chu Phàm chênh lệch quá lớn, cho nên bắt tay từ người có điểm cao nhất, là đạo lý này phải không?

- Ài, ngươi cũng rất thông minh, không ngờ nhanh như vậy đã hiểu ý của ta.

Hùng Phi Tú vui vẻ ra mặt.

Chu Phàm lắc đầu nói:

- Hùng thiếu gia, ngươi nhầm rồi.

- Nhầm gì.

Hùng Phi Tú nhíu mày hỏi.

- Văn thí chiếm bao nhiêu điểm?

Chu Phàm nghiêm mặt nói:

- Hơn nữa không phải Viện trưởng thư viện đã nói rồi sao? Võ thí này có ba mục, mỗi một mục đều áp dụng chế độ đào thải, thi việt dã có thể mang theo tùy tùng, hai mục còn lại vẫn chưa rõ, nhưng thi việt dã tuyệt đối là thời cơ tốt nhất để loại trừ đối thủ cạnh tranh.

- Theo ta được biết, thực lực võ đạo của Chu Phàm tầm thường, hắn có thể chống đỡ được đến cuối cùng hay không cũng là vấn đề, ngươi xử hắn chỉ lãng phí thời gian mà thôi, ngươi nên xử những đối thủ thực lực võ đạo cường đại mà thành tích văn thí không tồi, như vậy mới có thể tận lực mở rộng ưu thế của mình.

Hùng Phi Tú bừng tỉnh đại ngộ, hắn liên tục gật đầu nói:

- Ngươi nói rất có lý, ta đúng là nhầm rồi, ngươi cho rằng ta nên xử ai trước?

- Vừa rồi có phải Bạch Huyền Ngọc lừa Hùng thiếu gia đi tìm Chu Phàm không?

Chu Phàm hỏi.

- Là hắn.

Hùng Phi Tú hơi gật đầu:

- Hơn nữa hắn bảo đảm chỉ cần vào được lớp chữ Giáp, sẽ không cạnh tranh hạng nhất của ta, cho nên ta tạm tha cho hắn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...