Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1189: Chương 1189: Chân hùng hài tử

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Về phần loại nhỏ như phù lục thì trực tiếp bỏ vào trong phù đại là được.

Vẫn có một số vật phẩm cần dùng gấp đều không thể bỏ vào trong Trữ Vật Chi Thư, hắn không quên, bên cạnh hắn còn có hai tùy tùng, thứ trong Trữ Vật Chi Thư không thể tùy thời lấy ra, chỉ có thể khi hai tùy tùng không chú ý thì lấy ra bỏ vào trong bọc.

Khí cụ trữ vật rất quý giá, nghe nói cho dù là một số tu sĩ bước vào Đạo cảnh, cũng chưa chắc đã có khí cụ trữ vật, cho dù Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn nhìn thì không phải người có lòng tham, nhưng Chu Phàm cũng không muốn để bọn họ biết hắn có khí cụ trữ vật.

Mỗi thứ Chu Phàm đều chuẩn bị hai phần, đồ dự phòng thì hắn đều bỏ hết vào trong Trữ Vật Chi Thư.

Thứ trong hòm gỗ được Chu Phàm rất nhanh bỏ hơn một nửa vào trong Trữ Vật Chi Thư, mà Trữ Vật Chi Thư thì còn lại hơn mười vị trí.

Trong hòm vẫn còn một số phù lục, đan dược quan trọng lại cần dùng gấp thì Chu Phàm đều bỏ vào trong phù đại, thứ ít quan trọng hơn thì hắn bỏ vào trong bọc.

Dù là như vậy, thể tích của bọc cũng không tính là nhỏ, nhưng cuối cùng cũng không lớn tới quá khoa trương.

Làm xong những cái này Chu Phàm mới thở hắt ra một hơi.

Tiểu Quyển cắn đầu ngón tay, nàng vẫn đang suy nghĩ đáp án vừa.

Chu Phàm có chút không biết phải nói gì, chỉ có thể giải thích một chút về khái niệm bình phương, lập phương cho nàng, Tiểu Quyển bừng tỉnh đại ngộ, mắt trợn to sáng quắc:

- Thì ra là vậy, đáp án này rất xảo diệu, chỉ là không biết ý tứ của bình phương, lập phương, sợ rằng không trả lời được.

Chu Phàm mặc kệ Tiểu Quyển, bận rộn một bữa đã tới giữa trưa, hắn bảo tiểu nhị đưa cơm trưa tới, đồng thời gọi hai cái chân vịt cho Tiểu Quyển.

Sau khi một người một quyệt ăn no nê, Chu Phàm cũng không đi đâu, ở lại trong phòng, nghiên cứu tập luyện Ngụy Hải.

Cho tới lúc chạng vạng, Chu Phàm thở dài, hắn lại xoa mi tâm.

- Ngụy Hải phức tạp hơn hắn nghĩ, không có thời gian mấy ngày, căn bản không thể triệt để nắm giữ áo nghĩa trong đó, càng đừng nói là bắt đầu tu luyện mượn nó để tiến vào Võ Thế Đoạn.

Vốn hắn vẫn nghĩ có được công pháp Ngụy Hải, hôm nay sẽ hoàn thành thăng cấp Võ Thế Đoạn, sau đó ngày mai thì gia thi việt dã, hiện tại xem ra là không được rồi.

Chu Phàm hít sâu, khiến tâm đang có chút nôn nóng của mình bình tĩnh lại, đã vô vọng với thăng cấp, vậy đừng nghĩ nhiều, hắn bắt đầu tu luyện võ kỹ.

Ngủ rồi tiến vào Khôi Hà Không Gian, hắn không rảnh để ý tới Triệu Nhã Trúc và Thực Phù, mà là bận ma luyện võ kỹ của mình.

Hôm sau, Chu Phàm dậy sớm mang theo đồ đã chuẩn bị, ra khỏi khách sạn.

Đợi một lúc cạnh cửa khách sạn, phù xa của Lý Trùng Nương tới, phía sau phù xa của nàng còn dẫn theo một xe ngựa cỡ trung.

Chu Phàm lên phù xa, trong phù xa vẫn chỉ có một mình Lý Trùng Nương, nàng khẽ cười nói:

- Chu đại ca.

- Tùy tùng của ngươi đâu?

Chu Phàm tò mò hỏi.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều nói chờ Chu Phàm ở thư viện, cho nên Chu Phàm không cần đi tìm bọn họ.

- Tùy tùng của ta một là lão Lưu, còn lại là ở trên xe ngựa phía sau.

Lý Trùng Nương trả lời.

Lão Lưu trong miệng Trùng Nương chính là Lưu Tam Hỏa một mực kiêm nhiệm mã phu.

Chu Phàm gật đầu.

Hai người một đường nói chuyện, đều là trao đổi liên quan tới thi việt dã lần này, rất nhanh đã tới cửa thư viện.

Lúc này trên bãi cỏ ở cửa thư viện đã đỗ các loại xe ngựa lớn nhỏ, nam nữ già trẻ đều có.

Võ thí của lớp bình thường là đã bắt đầu ngày hôm qua, hiện tại vẫn chưa kết thúc.

Hiện tại trên bãi cỏ ở cửa thư viện đều là thí sinh tham gia lớp chữ Giáp cùng với người bọn họ dẫn đến.

Chu Phàm xách đồ của mình xuống phù xa, tách ra với Trùng Nương, hắn bắt đầu tìm kiếm thân ảnh của Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác.

Chỉ là người ở hiện trường không khỏi quá nhiều, hắn trong nhất thời không tìm được hai người Hoàng Bất Giác.

Chu Phàm nhíu mày, nhưng cách thời gian thi việt dã thư viện quy định vẫn còn một chút, hắn ngược lại không quá lo lắng.

Hai người này chắc không phải là thả bồ câu ta chứ? Chu Phàm vừa đi vừa nhìn xung quanh.

Đúng lúc này, tiểu nam hài lúc trước rất kiêu ngạo dẫn theo hai lão giả đi tới, hắn liếc xéo cái đầu trụi lủi của Chu Phàm, mở miệng hỏi:

- Đầu trọc, ngươi là Chu Phàm à?

Không, ta không phải… Chu Phàm thầm nghĩ, hắn lắc đầu nói:

- Ngươi là muốn hỏi Chu Phàm đứng nhất văn thí đó à? Ta không phải hắn, ngươi đã là người thứ ba hôm nay hỏi như vậy rồi, vì sao các ngươi đều cho rằng ta là hắn?

Bởi vì nguyên nhân Trùng Nương, rất nhiều người đều nhận ra ta, nhưng tiểu hài này hiển nhiên không biết ta, bằng không sẽ không hỏi như vậy, đương nhiên cũng không loại trừ khả năng là cố ý không nhận ra, trong lòng Chu Phàm nghĩ như vậy, nhưng đối phương nói không nhận ra ta, ta cũng xử lý coi như không biết.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...