Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1187: Chương 1187: Chuẩn bị vật tư
Mất một phen công phu có được Ngụy Hải, giúp không bao lâu, thời gian của Chu Phàm đã tới, thân ảnh của hắn rất nhanh liền biến mất, hộp gỗ bạc cũng tiêu tán.
Từ sau thất bại lần trước, Thực Phù chỉ bình tĩnh nhìn vật phẩm thuộc về Chu Phàm biến mất, không thử gì nữa.
- Vì sao thuyền lại giúp hắn như vậy?
Thực Phù nhíu mày hỏi.
Nàng trước kia đã nghe Triệu Nhã Trúc từng nói, thuyền luôn không để ý tới chuyện giữa người lên thuyền và người dẫn dắt, nhưng từ lúc nàng lên thuyền tới nay, hoàn toàn khác với những gì Triệu Nhã Trúc nói, nếu không có thuyền mấy lần hỗ trợ, Triệu Nhã Trúc căn bản sẽ không rơi vào hạ phong.
- Cái này thì sao ta biết được?
Triệu Nhã Trúc xụ mặt nói, trong lòng nàng cũng cảm thấy mê muội.
Thái độ này của thuyền là Triệu Nhã Trúc trước giờ chưa từng được thấy.
Hai nữ nhân một cao một thấp trên thuyền đều trầm mặc.
- Có lẽ ngươi có thể nghĩ một chút, hắn có gì khác với người lên thuyền khác?
Thực Phù do dự một chút nói.
Triệu Nhã Trúc lắc đầu nói:
- Cái này thì ta sớm đã nghĩ tới rồi, mỗi một người lên thuyền khẳng định đều có chỗ khác nhau, nhưng ta tin những cái này không có bất kỳ liên quan gì tới sự hỗ trợ của thuyền.
- Chu Phàm ở trong mắt ta, thậm chí là bình thường hơn một số người lên thuyền đặc thù mà ta từng thấy trước kia.
- Đáng tiếc…
Triệu Nhã Trúc khẽ thở dài.
- Đáng tiếc gì?
- Đáng tiếc ta không am hiểu thuật thôi diễn, bằng không có thể thôi diễn quá khứ của Chu Phàm một chút, như vậy có lẽ sẽ biết một số thứ.
Triệu Nhã Trúc tiếc nuối nói.
- Ngươi sau này định làm thế nào? Có muốn phục vụ miễn phí cho Chu Phàm không, nói không chừng hắn thật sự có thể khiến thuyền cập bờ, đến lúc đó ngươi có thể rời thuyền.
Thực Phù nhìn Triệu Nhã Trúc, vẻ mặt nghiêm túc nói.
Triệu Nhã Trúc cười nhạo một tiếng:
- Ngươi hi vọng ta sẽ làm như vậy sao?
- Ta không hi vọng, nhưng ta không cản được ngươi.
Thực Phù nói thật lòng.
- Coi như thành thật.
Triệu Nhã Trúc cười bình luận:
- Tiểu gia hỏa ngươi không cần phải dùng ngôn từ này để thăm dò ta, vì sao ta phải toàn lực phụ trợ Chu Phàm? Chỉ có đồ ngốc mới làm như vậy.
- Cho dù thuyền cho rằng hắn đặc thù, đó là chuyện của thuyền, vạn nhất hắn lại thất bại giống như những người lên thuyền đó, ai sẽ bồi thường tổn thất cho ta?
Sắc mặt Triệu Nhã Trúc lạnh lùng,
- Ta từng dồn hết toàn lực từng giúp bao nhiêu người lên thuyền? Nhưng mỗi lần tỉnh lại đều nhìn thấy người lên thuyền mới, ngươi biết đó là tư vị gì không?
- Cho nên biện pháp tốt nhất là, hắn đã đặc thù như vậy, cùng lắm thì ta không làm khó hắn, nhưng thù lao nên thu thì một chút cũng không thể thiếu.
Triệu Nhã Trúc nói tới đây lại tạm dừng một chút, trên mặt nàng lộ ra nụ cười nói:
- Đương nhiên, ta và tiểu gia hỏa ngươi, vẫn đứng chung một chỗ, cũng sẽ tận lực nghĩ cách giúp ngươi.
- Cám ơn.
Trên mặt Thực Phù hiếm có lộ ra nụ cười ngọt ngào nói.
- Không cần khách khí.
Sau khi Thực Phù biến mất ở trên thuyền, nụ cười trên mặt Triệu Nhã Trúc thu liễm, nàng lẩm bẩm:
- Tiểu gia hỏa này không dễ lừa, nàng khẳng định không tin lời ta nói, có điều không sao…
Sau khi Chu Phàm dậy, trước tiên thực thể hóa Ngụy Hải Loa đêm qua có được, lại hấp thu công pháp Ngụy Hải vào trong đầu.
Hắn không vội đọc công pháp Ngụy Hải, mà là rời giường rửa mặt, sau đó lại cùng Tiểu Quyển ăn bữa sáng.
Sau khi Ăn xong bữa sáng, hắn ở trong phòng dùng bút lông vừa nghĩ vừa viết lên giấy, sau khi viết xong, hắn mới cất giấy ra ngoài tới Vạn Bảo Các.
Chưởng quỹ của Vạn Bảo Các tất nhiên nhận ra khách quý được đông gia tự mình đưa tới này, hắn vội vàng đón Chu Phàm vào trong phòng khách.
Chu Phàm đến Vạn Bảo Các là để mua sắm, có điều hắn không tìm Lý Trùng Nương cùng hắn đến, bởi vì Lý Trùng Nương khẳng định cũng đang bận chuẩn bị cho thi việt dã ngày mai.
Chu Phàm chỉ nói mấy câu đơn giản với chưởng quỹ Vạn Bảo Các, rồi đưa danh sách hắn chuẩn bị mua cho chưởng quỹ.
Kỳ thật chưởng quỹ cũng lờ mờ đoán được, Chu Phàm chắc là thí sinh tham gia đại khảo lớp chữ Giáp, dẫu sao hai ngày nay thí sinh lớp chữ Giáp tới mua đồ ở Vạn Bảo Các cũng không ít.
Nhưng một lần mua nhiều như Chu Phàm đúng là hiếm thấy, cho dù là vị trước mua nhiều nhất, cũng không nhiều bằng Chu Phàm.
Nhiều vật tư như vậy, mang theo đối với võ giả mà nói, cũng không phải nặng, mà là thể tích quá lớn, hành động khẳng định không tiện.
Cho nên cho dù thí sinh lớp chữ Giáp có chống đỡ muốn mang theo nhiều thứ hơn, cũng phải cân nhắc thực tế.
- Không nhiều, ta có ý đồ của ta, mong chưởng quỹ hỗ trợ.
Chu Phàm cười cười nói.
- Thứ Chu công tử muốn không khỏi quá nhiều quá tạp, Vạn Bảo Các chúng ta cũng chưa chắc đã có.
Chưởng quỹ nghĩ một chút rồi nói:
- Có điều Chu công tử là khách quý của Vạn Bảo Các, tệ điếm không có, cũng có thể nghĩ cách gom đủ từ thương hào khác cho Chu công tử.