Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1185: Chương 1185: Ta có biện pháp (2)
- Sao ngươi biết ta không đợi nổi?
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh nói:
- Ta là rất hi vọng mau chóng có được Ngụy Hải, nhưng không đại biểu ta nhất định không chờ được.
- Ngươi muốn cái gì?
Triệu Nhã Trúc sầm mặt hỏi, nàng cũng không dám khẳng định Chu Phàm nhất định không chờ nổi.
Nếu hai người bàn thất bại, nàng không chỉ không thể biết được vấn đề tồn tại của Ngụy Hải, còn có thể lỡ mất một lần cơ hội phụ thân, ở trong lòng nàng, ba vạn con sâu xám lớn đương nhiên không quan trọng bằng cơ hội phụ thân.
Cho nên Triệu Nhã Trúc không muốn thất bại, nàng sẽ thỏa hiệp một chút.
- Ta muốn một vạn con sâu xám lớn.
Chu Phàm suy nghĩ một chút, ra giá.
Triệu Nhã Trúc lạnh lùng nói:
- Điều đó là không thể, ta tối đa cho ngươi một ngàn con sâu xám lớn, ta cũng không nhất định phải biết vấn đề của Ngụy Hải, nếu ngươi có thể khiến ta xác nhận ngươi nắm chắc có thể làm giảm bớt tính nguy hiểm khi tu luyện công pháp, ta có thể đưa ra công pháp Ngụy Hải.
- Năm ngàn con sâu xám lớn, nếu ngươi không muốn thì thôi, kỳ thật ngươi biết vấn đề mà Ngụy Hải tồn tại, nói không chừng có thể cải tạo Ngụy Hải, đến lúc đó bán cho võ giả khác, vậy hoàn toàn có thể bán được tám vạn mười vạn, bán ra một quyển là kiếm lại, sẽ không tiết chút sâu xám lớn này chứ?
Chu Phàm nghĩ một chút mở miệng nói.
Thực Phù nhìn hai người cò kè mặc cả, nàng một mực im lặng, không nói gì, trong lòng nàng hi vọng Triệu Nhã Trúc đừng đáp ứng, bằng không Chu Phàm lại kiếm được năm ngàn con sâu xám lớn, dẫu sao cho dù Triệu Nhã Trúc cải tạo công pháp Ngụy Hải, nàng lại không thể từ chỗ Triệu Nhã Trúc có được công pháp!
Triệu Nhã Trúc cấp tốc suy nghĩ một chút, nàng trầm giọng nói:
- Năm ngàn con sâu xám lớn có thể cho ngươi, nhưng phải là sau khi ta biết rõ vấn đề của Ngụy Hải mới đổi.
- Cái này là đương nhiên.
Chu Phàm nhướng mày nói:
- Có điều chỉ giới hạn trong vấn đề của Ngụy Hải, ngươi có thể giải quyết hay không không liên quan tới ta.
- Cái này không có vấn đề.
Chu Phàm và Triệu Nhã Trúc sau hai ba câu đã hoàn thành hợp đồng giao dịch, trong lòng Thực Phù thở dài, năm ngàn con sâu xám lớn bị Chu Phàm có được rồi.
Nàng đã sớm biết tầm quan trọng của ngư sâu xám lớn đối với người lên thuyền, sâu xám lớn càng nhiều, tiến cảnh của Chu Phàm sẽ càng nhanh, như vậy bảo nàng làm sao đuổi kịp được?
- Hiện tại ngươi có thể nói cho ta biết, thuyền nói với ngươi những gì không?
Triệu Nhã Trúc hỏi.
- Thuyền nói với ta, tính nguy hiểm của Ngụy Hải có thể hạ thấp tới trình độ chấp nhận được, biện pháp giải quyết là ở mặt sông này, cần câu trắng bạc.
- Mặt sông? Cần câu trắng bạc?
Triệu Nhã Trúc có chút kinh ngạc nói:
-Chỉ thế thôi sao.
- Chỉ thế là đủ rồi.
Chu Phàm cười nói:
- Chứng tỏ đáp án ở ngay đáy sông này.
- Ngươi phải nhớ kỹ, hợp đồng của ta vã là phải làm rõ vấn đề của Ngụy Hải, bằng không sẽ không cho ngươi năm ngàn con sâu xám lớn.
Triệu Nhã Trúc nghiêm mặt nói.
- Ngươi đừng lo lắng, rồi sẽ biết.
Chu Phàm nói xong lại nhìn Thực Phù nói:
- Ngươi đã quyết định đổi Cửu Lô Bạo Nhiên Công, ta mượn trước sâu xám lớn của ngươi, không có vấn đề gì chứ?
- Ta không đồng ý.
Thực Phù lạnh lùng cự tuyệt.
- Đứa nhỏ này…
Chu Phàm khẽ cười nói:
- Ta chỉ là khách khí hỏi một chút mà thôi, ngươi không đồng ý ta cũng lấy.
Thực Phù nghiến răng nghiến lợi, nàng biết mình không ngăn được Chu Phàm, cuối cùng không nói gì nữa.
Triệu Nhã Trúc gõ mặt bàn, sương mù ngưng tụ, hóa thành bảy cần câu, nàng cười lạnh nói:
- Cho dù ngươi dùng sâu xám lớn của tiểu gia hỏa, cũng chỉ có một cơ hội câu cá, ngươi xác nhận một lần có thể câu lên được biện pháp giải quyết Ngụy Hải chứ?
- Cứ phải thử mới biết.
Chu Phàm đi tới, trực tiếp cầm lấy cần câu trắng bạc.
Nếu không có thuyền nhắc nhở, có lẽ hắn sẽ lựa chọn cần câu xám đậm liều vận khí, dẫu sao cần câu xám đậm một mồi câu có thể câu hai lần.
Chu Phàm cũng có chút tò mò, vì sao lại là cần câu trắng bạc?
Cần câu trắng bạc là cần câu khí vật chẳng lẽ vấn đề giải quyết Ngụy Hải là ở khí vật?
Chu Phàm Đi đến mép thuyền không nghĩ nhiều nữa, bởi vì chỉ có một lần cơ hội câu cá, chưa chắc có thể câu lên, nghĩ nhiều cũng vô dụng,
Hắn không vội câu cá mà là lẩm bẩm cầu nguyện.
Sắc mặt Triệu Nhã Trúc hơi trầm xuống, nàng nhớ tới thứ lần trước mình cầu nguyện khi câu cá câu lên, nhưng nàng không mở miệng tức giận mắng, bởi vì nàng không chịu nổi mất mặt.
Sau khi Chu Phàm cầu nguyện xong mới vung cần câu, dây câu màu trắng bạc hiện ra, rủ vào sông xám.
Chỉ ba hơi thở sau, dây câu trầm xuống lập tức kéo căng.
Chu Phàm vội vàng nhấc cần câu, dây câu tản thành hình bát trảo tóm lấy một hộp gỗ sơn màu lam vuông vức.