Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1172: Chương 1172: Tùy tùng thứ hai
- Ta đoán nhé, nếu chúng ta không đáp ứng Chu Phàm, nói không chừng hắn sẽ rời khỏi Nghi Loan Ti.
Hoàng Bất Giác thở dài,
- Ngươi dẫn hắn tới chỗ ta, ta gặp hắn một chút.
Viên Lập Vĩ dạ một tiếng, hắn xoay người ra ngoài, tìm tới Chu Phàm, nói với Chu Phàm Trấn Đông Sứ đại nhân muốn gặp hắn.
Chu Phàm theo Viên Lập Vĩ rất nhanh liền gặp được Hoàng Bất Giác.
Chu Phàm hành lễ với Hoàng Bất Giác, Hoàng Bất Giác mới mặt mày tươi cười nói:
- Tiểu tử ngươi muốn bỏ ra điểm công huân để mời một người trong Tứ Trấn Sứ cùng ngươi đi một chuyến, ta nói với ngươi nhé, giá không rẻ đâu, lát nữa ta ra giá, nếu ngươi ngại giá cao, vậy đừng trách chúng ta không đi cùng ngươi.
- Mong Hoàng đại nhân thủ hạ lưu tình, tốt xấu gì cũng lưu lại một chút cho thuộc hạ còn dùng đổi tài nguyên tu luyện.
Chu Phàm cười khổ nói.
- Vốn ta muốn để Trương công công đi cùng ngươi, nhưng Trương công công vừa hay cũng đáp ứng đi làm tùy tùng cho làm người ta, vậy ta cùng ngươi đi một chuyến là được.
Hoàng Bất Giác cười nói:
- Về phần giá thì, ta muốn một vạn điểm công huân, ngươi cảm thấy thế nào?
- Một vạn điểm công huân không thành vấn đề, cám ơn đại nhân.
Chu Phàm vui mừng, vội vàng đáp ứng.
Chu Phàm nhưng biết Tứ Trấn Sứ là Trấn Đông Sứ mạnh hơn, hơn nữa hắn vốn cho rằng mời được một vị Tứ Trấn Sứ ít nhất cần một vạn năm đến hai vạn điểm công huân mới có thể, hiện tại chỉ lấy một vạn điểm công huân, đã là rất không tồi rồi.
- Hoàng đại nhân, ta còn gần một vạn điểm công huân, nếu không đủ, ta cũng có thể nợ trước, sau này nhất định sẽ trả, không biết hai vị đại nhân còn lại trong Tri phủ còn ai rảnh không?
Chu Phàm lại thừa cơ nói.
Công huân hết thì có thể kiếm lại, nhưng nếu có hai vị Tứ Trấn Sứ hội giá hộ tống cho hắn, thi việt dã vấn đề sẽ không lớn!
Hoàng Bất Giác hơi sửng sốt, hắn lại cười to nói:
- Tiểu tử ngươi đừng được một tấc lại muốn tiến một thước, ta thu ngươi một vạn điểm công huân đó là nể mặt biểu hiện văn thí lần này của ngươi ưu tú, Trương công công xin nghỉ phép, ta lại cùng ngươi đi một chuyến, hai vị còn lại trong phủ ti khẳng định phải trấn thủ Nghi Loan Ti Phủ, cho dù ngươi bỏ ra hai vạn điểm công huân, vậy cũng không được.
Không thể lại Tứ Trấn Sứ làm tùy tùng của người khác, thái độ của Hoàng Bất Giác rất kiên định.
- Vậy ty chức hiểu rồi.
Chu Phàm cũng chỉ là thuận miệng hỏi vậy, hắn biết muốn Nghi Loan Ti Phủ phái ra hai vị Tứ Trấn Sứ làm tùy tùng thi việt dã cho hắn, là có thêm viển vông.
- Ngươi hiểu là được rồi, Nghi Loan Ti cũng có chỗ khó xử của Nghi Loan Ti, hi vọng ngươi có thể lượng giải.
Sau đó Hoàng Bất Giác lại nói:
- Đương nhiên, nếu ngươi nguyện ý ký tử ước mười năm với Nghi Loan Ti Phủ, ta nguyện ý mạo hiểm một chút, ta có thể thuyết phục một vị Tứ Trấn Sứ cho ngươi, ngươi thấy sao?
Chu Phàm đã đạt tới Liên Mạch Đoạn, lại đoạt được hạng nhất văn thí, nhân tài cỡ này là có thể lôi kéo được, đối với Nghi Loan Ti mà nói lợi ích cũng không nhỏ, Hoàng Bất Giác nguyện ý tranh thủ một chút.
Vẻ mặt Chu Phàm khó xử nói:
- Đại nhân, nếu ngươi đã xem qua tư liệu của ta, biết ta là loại đoản mệnh, nói không chừng ngay cả mười năm cũng không sống được, hay là thôi đi.
- Loại đoản mệnh thì sao?
Hoàng Bất Giác nói với vẻ khinh thường:
- Ngươi bớt gạt ta thôi, đừng nói ngươi có cơ hội tiến vào lớp chữ Giáp, cho dù ngươi không thể tiến vào lớp chữ Giáp, với thiên phú của ngươi, muốn trước khi số tuổi thọ sắp hết, tiến vào Đạo cảnh hoàn thành lần tăng thọ đầu tiên thì có gì khó?
Chu Phàm cười trừ một tiếng nói:
- Ta vẫn thích tự do hơn, có điều xin đại nhân yên tâm, ta trong ngắn hạn sẽ không rời khỏi nơi tốt như Nghi Loan Ti, tử ước thì hay là thôi đi.
Hoàng Bất Giác cũng không miễn cưỡng, hắn chỉ cười nói:
- Cơ hội đã cho ngươi rồi, nếu ngươi thay đổi chủ ý, có thể tùy thời tới tìm ta, bằng không Nghi Loan Ti cũng chỉ có ta đi cùng ngươi, Nghi Loan Ti sẽ không phái ra thêm bất kỳ võ giả nào cho ngươi cả.
- Ta nghe nói thi việt dã một thí sinh có thể mang theo hai tùy tùng, ngươi tốt nhất cứ nghĩ cách tìm một người có thực lực tương đương với ta, như vậy ngươi mới có nắm chắc lớn hơn, bằng không đến lúc đó có cao thủ cầm chân ta, một cao thủ khác muốn giết ngươi, ta cũng không thể cứu ngươi.
Chu Phàm hơi gật đầu, hắn đương nhiên hiểu đạo lý này.
Hoàng Bất Giác còn có chuyện phải xử lý, hắn không giữ Chu Phàm lại, mà là sai Viên Lập Vĩ tiễn Chu Phàm rời khỏi.
Sau khi Chu Phàm rời khỏi Cao Tượng Nghi Loan Ti Phủ, hắn ở cạnh tí phủ thuê một chiếc xe ngựa.
- Vị đại gia này muốn đi đâu?
Mã phu ân cần hỏi.
- Tới thư viện.
Chu Phàm mở miệng nói.
Nếu nói ở Cao Tượng Thành phạm vi nào cao thủ nhiều nhất?