Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1162: Chương 1162: Thư sinh và hòa thượng (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Không ngờ ta lại thua một tên đầu trọc.

Trên mặt Đỗ Nê lộ ra vẻ bi phẫn:

- Không ngờ ngươi là tiểu nhân tâm cơ thâm trầm như vậy, một mực lén lút đứng bên cạnh nhìn ta và hòa thượng xấu mặt.

Ta thành tiểu nhân từ lúc nào vậy, ta chỉ là ngại mở miệng thừa nhận mà thôi, còn ngươi nữa, có chút phong độ nào không? Không ngờ mắng ta đầu trọc… Chu Phàm có chút trợn mắt há hốc mồm, vừa định há miệng giải thích.

Đỗ Nê hừ lạnh một tiếng phẩy tay áo bỏ đi.

- A di đà Phật, thì ra là Chu thí chủ.

Vẻ mặt Nhất Hành hòa thượng trang nghiêm, chắp tay trước ngực thi lễ, cũng xoay người rời đi.

- Hai tên ngốc.

Dạ Lai Thiên Hương căm tức nói:

- Chẳng lẽ ta là xếp thứ năm à?

Nàng thấy người đã ít đi, tiến về phía mộc bài, muốn xem nàng là xếp thứ mấy.

- Chu đại ca, xem ra bọn họ đã coi ngươi là đối thủ mạnh nhất rồi.

Lý Trùng Nương khẽ cười nói.

Nàng xếp thứ tư, nhưng lại không quá để ý.

- Ta cũng không ngờ ta lại là hạng nhất.

Chu Phàm thở dài nói.

- Thư sinh và hòa thượng đó chắc là đệ tử bí truyền khóa này Cao Tượng Thư Viện và Bạch Tượng Tự bồi dưỡng ra.

Lý Trùng Nương nghĩ một chút rồi nói.

- Chắc là hai người bọn họ.

Chu Phàm khẽ gật đầu, trong lòng hắn biết hai người này là không thể khinh thường.

Chu Phàm và Lý Trùng Nương thấy người phía trước đã tản đi không ít, mới tiến lên xem thành tích trên mộc bài.

Dạ Lai Thiên Hương có chút thất hồn lạc phách, bởi vì nàng ngay cả thứ năm cũng không phải, xếp thứ năm là Trương Lý Tiểu Hồ của Trương Lý gia, nàng là xếp thứ sáu.

Xếp thứ sáu kỳ thật đã rất không tồi, nhưng Dạ Lai Thiên Hương lại nhằm vào hạng nhất, nàng thở dài, đều mạnh như vậy sao? Xem ra về sau nàng phải nỗ lực hơn mới được.

Chu Phàm nhìn mộc bài, từ thứ bảy đến mười tên, hắn biết người đứng thứ mười, đó là Bạch Huyền Ngọc.

Hắn híp mắt cẩn thận tìm kiếm một chút, mới tìm được tên của Trứu Thâm Thâm, Trứu Thâm Thâm xếp thứ hai mươi chín.

Hai mươi chín, thành tích này nếu là gian lận được đã tính là không tồi, nhưng danh ngạch lớp chữ Giáp chỉ có mười, cho dù thành tích văn thí chỉ chiếm ba thành, nhưng đối với Trứu Thâm Thâm mà nói, muốn tiến vào top 10, vẫn có một chút nguy hiểm.

Còn lại mà Chu Phàm không đọc kỹ.

Ba tiếng keng keng keng vang lên.

Trong Quảng trường, tất cả thí sinh đều nhìn về phía thanh âm truyền đến, mới phát hiện trên đài cao bạch ngọc có ba lão giả tuổi tác không nhỏ đang đứng.

Ở giữa là phó viện trường Trọng Điền của Cao Tượng Thư Viện.

- Tin rằng các ngươi đã biết thành tích văn thí của mình.

Thanh âm của Trọng Điền vang vọng trong quảng trường.

Tất cả thí sinh trong sân đều bình tĩnh lắng nghe.

- Nếu có nghi vấn đối với thành tích, hiện tại có thể nói ra.

Trọng Điền lại chậm rãi nói.

Lời này khiến một số thí sinh lộ ra vẻ động lòng, bọn họ cũng muốn tra cứu bài thi của mình một chút.

- Có điều bất kể có hợp lý hay không, thư viện đều sẽ không sửa điểm cho bất kỳ ai.

Trọng Điền lại bồi thêm một câu.

Vậy nói ra có ích lợi gì? Không ít người trong lòng bất đắc dĩ nghĩ.

- Có người có nghi vấn không? Nếu không có, vậy tiến vào khâu tiếp theo.

Trọng Điền cười khẽ nói.

- Có.

Đỗ Nê giơ tay lên la lớn.

Tất cả tầm mắt trong san lập tức hội tụ đến trên người Đỗ Nê.

Người này chắc không phải là muốn cử báo ta gian lận chứ? Chu Phàm cảm thấy rất hoảng hốt.

- Đỗ Nê, ngươi có nghi vấn gì?

Trọng Điền cười hỏi.

- Lão sư, ta muốn biết hạng nhất Chu Phàm là viết thơ gì?

Đỗ Nê mở miệng nói.

Hắn biết hắn khẳng định là thua trên viết thơ.

Trọng Điền suy nghĩ một chút nói:

- Nói với các ngươi cũng không ngại, thơ của Chu Phàm đúng là tác phẩm xuất sắc nhất của Cao Tượng Thư Viện khóa này, không phải một trong, đồng thời là giành được điểm tuyệt đối duy nhất, là ta cùng với hai vị lão giáo thụ cùng nhau bình.

- Vốn ba người chúng ta còn tưởng rằng là Đỗ Nê ngươi viết.

Trên mặt Trọng Điền lộ ra vẻ tiếc nuối.

Sau khi bọn họ chấm điểm xong, mới biết được sự thực.

- Lão sư, ngươi đừng nhiều lời, mau nói ra đi.

Đỗ Nê lo lắng nói.

- Ngươi gấp cái gì.

Trọng Điền cười lắc đầu:

- Thơ đó tên là đài hoa cúc, cụ thể như sau: Đợi cho thu đến mùng tám tháng chín, sau khi hoa ta nở trăm hoa héo. Hương thơm thấu tới tận Trường An, cả thành đều là hoàng kim giáp.

Sau khi mọi người nghe xong, đều trở nên trầm mặc, thí sinh hiểu thơ lại lộ ra sắc mặt phức tạp.

Đỗ Nê thở dài nói:

- sau khi ta nở trăm hoa héo. Khí phách quá, ta không bằng Chu Phàm, ta thua tâm phục khẩu phục, người phong lưu bực này, cho dù không học võ, vậy cũng là tài Trạng Nguyên.

Chu Phàm trốn trong góc cảm thấy rất xấu hổ: Xin ngươi đừng tâng bốc ta nữa, bằng không ta tự sát mất.

Không ai hoài nghi Chu Phàm gian lận, người có thể viết ra thơ bực này tuyệt đối là đại tài tử, có thể gian lận sao? Đừng chọc bọn họ cười.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...