Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1161: Chương 1161: Thư sinh và hòa thượng
Tên thư sinh đó vốn đang vẻ mặt đau khổ, vì mình thi không tốt mà cảm thấy bi thương, nhưng Dạ Lai Thiên Hương hỏi hắn, hắn chỉ có thể chắp tay nói:
- Lần này đệ nhất là một kẻ hỗn đản tên là Chu Phàm.
Lý Trùng Nương cười khẽ.
Chu Phàm thì mặt lộ vẻ vui mừng, nhưng hắn có chút khó hiểu nhìn nam tử dùng khăn xanh buộc tóc đó, nghĩ cho dù là ta giành được đệ nhất, ngươi cũng không cần thiết phải hận ta như vậy chứ?
- Vậy thứ hai là ai?
Dạ Lai Thiên Hương lại vội hỏi, không đứng nhất, vậy đứng nhì cũng có thể chấp nhận được.
- Đứng nhì là một kẻ ngu xuẩn tên là Đỗ Nê.
Thư sinh nghiêm túc nói.
Hạng hai là Đỗ Nê?
Ba người Chu Phàm ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ chưa từng nghe nói tới tên của Đỗ Nê.
Dạ Lai Thiên Hương không vui nói:
- Thư sinh ngươi có nhìn lầm không đấy?
Thư sinh bi phẫn nói:
- Cô nương đừng có làm nhục người ta, tên ngu xuẩn Đỗ Nê này không thi đậu hạng nhất, chỉ đậu hạng hai, đã rất mất mặt rồi, nếu hắn thứ hai cũng không được, vậy hắn nên tự tử đi cho xong, ta đã nhìn hơn mười lần, không thể sai được.
- Sao ngươi có thể nói như vậy? Mắng hạng nhất là hỗn đản, hạng hai ở trong mắt ngươi lại thành ngu xuẩn, ngươi đậu hạng mấy?
Thư sinh chua chát nói:
- Ta đậu hạng hai.
- Ngươi chính là Đỗ Nê?
Chu Phàm ặc một tiếng, đồng thời hắn có chút chột dạ, thầm nghĩ: Ta chắc không phải là hạng nhất dựa vào gian lận đoạt học bá chứ?
- Ta chính là tên Đỗ Nê ngu xuẩn đó.
Đỗ Nê thở dài thừa nhận.
- Vậy thứ ba có phải một nữ tử tên là Dạ Lai Thiên Hương không?
Dạ Lai Thiên Hương khẩn trương hỏi.
Đỗ Nê cười khổ:
- Cô nương lại sai rồi, thứ ba là một hòa thượng rất đáng ghét, từ lúc ta biết hắn tới nay, võ đạo của hắn lợi hại hơn ta thì cũng thôi, phương diện văn tài cũng một mực đuổi sát sau đít ta, lần này vẫn vậy, hắn lại ở phía sau ta.
- A di đà Phật, mấy ngày không gặp, miệng Đỗ thi chủ vẫn thối như vậy.
Một thanh âm vang lên tư phía sau Đỗ Nê.
Ba người Chu Phàm vội vàng nhìn lại, mới phát hiện là một tăng nhân áo trắng chắp tay trước ngực, tăng nhân rất trẻ tuổi, hắn hơi gật đầu với ba người Chu Phàm.
Khóe miệng Đỗ Nê xếch lên, không quay đầu lại nói:
- Nhất Hành, ngươi có thể đừng cứ luôn lặng lẽ chui ra từ sau lưng ta không, ta sớm muộn gì cũng bị ngươi hù chết đó.
Nhất Hành bình tĩnh nói:
- Bình sinh không làm chuyện đuối lý, nửa đêm gõ cửa cũng không sợ.
- Đây không phải là phật kệ.
Đỗ Nê nói.
- Chỉ cần có lý thì có phải phật kệ hay không quan trọng gì? Cho dù không phải phật kệ cũng có thể là phật kệ.
Nhất Hành mỉm cười nói.
- Cái miệng ngươi đầy ngụy biện, sớm muộn gì cũng có một ngày rơi vào ma đạo.
Đỗ Nê hừ lạnh một tiếng.
- A di đà Phật, ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục? Nếu thực sự có một ngày đó, vậy khẳng định là vì thực tiễn phật đạo, nhập ma cũng không đáng sợ.
Sắc mặt Nhất Hành hơi nghiêm lại nói.
- Kẻ đáng thương là Đỗ thi chủ, ngươi tự xưng là tài trí hơn người, lần này chắc đã hiểu được đạo lý thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân rồi, đừng cuồng vọng tự đại nữa.
- Ta nhổ vào.
Đỗ Nê căm giận bất bình:
- Chỉ là một lần thất bại mà thôi, sao có thể chứng minh văn thái của Chu Phàm tốt hơn ta?
- Ba vị, các ngươi thấy ta nói d đúng không?
Đỗ Nê lại quay đầu tranh thủ tự đồng tình của ba người Chu Phàm.
- Ngươi nói rất đúng.
Lý Trùng Nương không nhịn được cười nói.
Nhất Hành lại không nhanh không chậm nói:
- Ngươi và ta chắc biết, lần này những đề trước đều rất khó kéo giãn chênh lệch, khó là đề viết thơ cuối cùng, mà viết thơ có thể thể hiện ra tài hoa của một người hơn, chỉ sợ chúng ta thua cũng là thua ở bài thơ đó, ngươi việc gì phải mạnh miệng?
- Hòa thượng ngươi câm miệng cho ta, đó là ta phát huy kém.
Sắc mặt Đỗ Nê đỏ lên, hắn không để ý tới Nhất Hành nữa, mà là chắp tay nói với ba người Chu Phàm:
- Nói chuyện lâu như vậy, vẫn chưa biết cao tính đại danh của ba vị, có điều ta nghĩ…
Đỗ Nê nhìn về phía Dạ Lai Thiên Hương cười nói:
- Vị này khẳng định là Dạ Lai Thiên Hương Dạ Lai cô nương.
Bởi vì vừa rồi Dạ Lai Thiên Hương mở miệng hỏi thành tích của mình, Đỗ Nê mới có suy đoán như vậy.
- Ngươi đoán không sai.
Sắc mặt Dạ Lai Thiên Hương cứng lại, nàng không ngờ mình sẽ ngay cả top 3 cũng không vào được.
- Ta là Lý Trùng Nương.
Lý Trùng Nương cười duyên nói:
- Vị này là nghĩa huynh của ta, Chu Phàm.
- Thì ra là Lý cô nương, cô nương lần này xếp thứ tư…
Đỗ Nê mỉm cười, nhưng rất nhanh nụ cười của hắn cứng lại, ngơ ngẩn nhìn về phía Chu Phàm:
- Ngươi tên là Chu Phàm? Chu Phàm xếp thứ nhất đó?
Nhất Hành hòa thượng cũng nhìn Chu Phàm với vẻ khác thường.
Các ngươi đừng nhìn ta như vậy, kỳ thật ta là gian lận … Chu Phàm thầm nghĩ, lại vẫn vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng nói:
- Chính là tại hạ.