Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1159: Chương 1159: Ai đứng nhất
- Chỉ có thể chờ kết quả điều tra…
Bạch Huyền Ngọc thở dài,
- Đoạn thời gian này ta phải cẩn thận một chút mới được, lần này không nên vì tìm hiểu tin tức mà tổ chức trà hội, bằng không cũng không cho người khác cơ hội tốt như vậy để bắt lấy.
…
Hôm sau, chuyện trà hội quả nhiên bị truyền ra.
Thí sinh tin tức linh thông trong Cao Tượng Thành đều nghe nói tới việc này, không ít thí sinh của lớp chữ Giáp đều vì thế mà đề cao cảnh giác.
Tiền tài động lòng người, huống chi đây chính là danh ngạch lớp chữ Giáp đại biểu cho tài nguyên tu luyện to lớn, có người âm thầm hạ độc thủ, giảm bớt đối thủ cạnh tranh, căn bản không phải là chuyện khó có thể lý giải.
Cũng có thí sinh mượn chuyện này lợi dụng quan hệ để sưu tập tin tức đối thủ sát hạch.
Cao Tượng Thành bình hòa náo nhiệt lờ mờ có thuỷ triều phun trào.
Chu Phàm cũng nhạy bén cảm giác được điểm này, cho nên hôm nay hắn không đi đâu, chỉ ở trong phòng khách sạn tu luyện, càng vào lúc thế này, lại càng phải khiêm tốn, đừng để bị người ở trong bóng tối.
Ngày này, Chu Phàm lại kết nối hai đạo khí mạch, khí mạch đạt tới mười chín đạo.
Chỉ cần cho hắn thêm hai ngày, hắn có thể toàn thông hai mươi bốn khí mạch, đạt tới cảnh giới hoàn mỹ của Liên Mạch Cao Đoạn.
Nhưng đáng tiếc là, ngày mai sẽ công khai thành tích văn thí của lớp chữ Giáp, cũng không biết thư viện có cử hành sát hạch luôn không.
Dẫu sao thư viện chỉ nói công bố thành tích văn thí, cũng nhắc tới quy tắc tỷ thí võ thí, nhưng không nói rõ có lập tức cử hành sát hạch võ thí không.
Thư viện canh phòng nghiêm ngặt đối với đại khảo, một chút tin tức cũng không chịu tiết lộ.
Cho nên vẫn phải chuẩn bị mới được, Chu Phàm nhíu mày suy tư.
Lại một ngày trôi qua, Chu Phàm dậy sớm, sau khi hắn dùng bữa sáng ở khách sạn, ra ngoài cùng ba người Tào Diên Phóng tới thư viện.
Sát hạch Lớp bình thường và sát hạch lớp chữ Giáp cơ hồ là tiến hành đồng bộ, cho nên thành tích văn thí cũng được công bố cùng một ngày.
Đương nhiên võ thí về sau thì quy tắc khác nhau, hôm nay mới biết.
- Chu huynh, sao trong lòng ta cảm thấy cứ hoảng hốt?
Quan Nghênh Phong ngồi trong xe ngựa thở dài nói.
Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi ngược lại vẫn sắc mặt bình tĩnh, hai người bọn họ làm bài không tồi, cho nên hiện tại biểu lộ ra đủ tự tin.
- Hiện tại hoảng thì có ích lợi gì?
Tào Diên Phóng có chút bực mình nói.
- Sao có thể không hoảng? Nếu thi Văn thí trượt, võ thí ta phải cần bao nhiêu điểm mới có thể hồi lại?
Quan Nghênh Phong hít một hơi lạnh nói:
- Một khi làm không tốt, nói không chừng ta phải nói lời tạm biệt với Chu huynh và các ngươi, dẹp đường hồi phủ.
- Đã bao giờ ngươi phải dụng công đọc sách, ngươi lại cứ không nghe.
Đàm Vân Phi thở dài nói.
- Thả lỏng tâm thái một chút.
Chu Phàm lắc đầu:
- Tào huynh nói đúng, hiện tại hối hận cũng đã muộn rồi.
- Không đúng, Chu huynh
Quan Nghênh Phong có chút kinh ngạc thẳng nhìn chằm chằm vào mặt Chu Phàm:
- Ngươi chắc là cùng một mặt hàng với ta, ngươi hiện tại nên ôm ta gào khóc nức nở mới đúng, vì sao ngươi lại tuyệt không lo lắng gì như vậy?
Có trời mới cùng một mặt hàng với ngươi… Chu Phàm oán thầm một câu, hắn ho khẽ một tiếng nói:
- Ta cảm thấy mình làm bài không tệ lắm.
- Ngươi làm bài không tồi?
Quan Nghênh Phong ngẩn người,
- Xong rồi, tính tình của Chu huynh thích nhất là làm ta sợ tới nhảy dựng trong im lặng, ta đã mắc mưu rất nhiều lần, Chu huynh nói làm bài không tồi, vậy chính là làm rất khá.
- Chu huynh, chẳng lẽ ngươi gian lận thành công à?
Quan Nghênh Phong lập tức nghĩ tới một khả năng, hắn nhìn Chu Phàm hỏi.
- Nghênh Phong, sao ngươi có thể hỏi loại vấn đề này?
Tào Diên Phóng giận dữ nói,
- Chu huynh, ngươi đừng trả lời hắn, không khéo cái mồm rộng này của hắn sẽ ở bên ngoài nói lung tung.
- Ngươi gian lận thất bại à?
Chu Phàm không trả lời, cười hỏi.
- Đừng nói nữa.
Quan Nghênh Phong bày ra vẻ mặt đau khổ, thành tích của hắn không được, đương nhiên cần nhờ gian lận,
- Ta cũng muốn gian lận lắm, nhưng không biết vì sao, cả cuộc thi, chủ quan giám thị đó chỉ nhìn chằm chằm vào ta, ta đừng nói là gian lận, cho dù là tay cầm bút cũng run.
- Ta hoài nghi hắn có cừu oán với nhà ta.
- Cái này thì ngươi phải hỏi phụ thân ngươi.
Chu Phàm khẽ cười nói:
- Nói không chừng phụ thân ngươi năm đó đoạt nữ nhân của hắn, sau đó ngươi trông lại giống hệt với cha ngươi, hắn lại ở trong bài thi nhìn thấy ngươi họ Quan, có thể không nhằm vào ngươi sao?
Quan Nghênh Phong ặc một tiếng nói:
- Chu huynh, sao ta cảm thấy nói đúng như thật vậy?
- Có điều giờ nói gì cũng muộn rồi, võ thí mà thất thủ, ta sẽ phải về nhà.
Quan Nghênh Phong mặt như đưa đám nói:
- Vị đó nhà ta khẳng định sẽ không để ta chơi bời lêu lổng ở Cao Tượng Thành.