Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1154: Chương 1154: Thằng Kỹ (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Như vậy nuôi cũng có gì?

Chu Phàm lắc đầu thầm nghĩ.

Lôi Sát Tiểu Khuyển cũng không phải dã thú, không thể dễ dàng thuần phục, cơ hội thuần phục có thể nói là bằng không, có điều đối với thế gia tử mà nói, nuôi quái quyệt chỉ là để tìm kiếm cái lạ và khoe khoang, đây là tác dụng mà bọn họ muốn.

Bạch Huyền Ngọc trả lời câu hỏi của không ít người, sau đó mới cười lắc đầu nói:

- Lôi Sát Tiểu Khuyển là trước khi trà hội kết thúc ta sẽ không để hạ nhân mang về, tạm thời đặt ở nơi này cho chư vị chậm rãi thưởng thức, tiếp theo còn có một tiết mục cuối cùng.

Không ít người lại lộ ra vẻ chờ mong, tối nay đầu tiên là vũ nữ Tử Yên Huyễn, sau đó là Lôi Sát Tiểu Khuyển, vậy tiết mục đặt ở cuối cùng, chắc còn đặc sắc hơn hai cái trước.

Bạch Huyền Ngọc lại vỗ tay, dưới sự dẫn dắt của người hầu trong nhà hắn, một nam tử mặc áo bông cũ nát đi tới, trên đầu vai hắn treo một vòng dây thừng.

- Chào các vị thiếu gia, bỉ nhân họ Trương, tên chỉ có một chữ An, tiếp theo là biểu diễn Thông Thiên Sách cho các vị quý nhân xem.

Nam tử chắp tay thi lễ với mọi người, cười giới thiệu.

- Nếu là thằng kỹ thì không cần biểu diễn.

Thanh niên họ Chu đó thất vọng ngáp một cái,

- Ta xem chán rồi.

- Không gì ngoài ném dây thừng lên không trung, sau đó dây thừng bồng bềnh trên không, ngươi lại leo lên, từ phía trên ném trái cây như quả đào, gọi là lên thiên cung trộm đào, ta nói đúng có đúng không?

Thanh niên họ Chu nói với vẻ khinh thường.

- Đúng vậy, loại xiếc ở ta cũng xem mấy lần rồi, lần đầu tiên còn cảm thấy thú vị, về sau là chán, biến hóa thằng kỹ lợi hại cũng chính là nói dối gặp phải thiên nhân tuần tra, bỏ lại tứ chi, người, đầu của mình trong không trung, sau đó thì ghép lại,

Một thanh niên khác cũng lắc đầu.

Kỳ thật thằng kỹ này, sớm đã không còn là bí mật gì, chủ yếu là ở trong dây thừng bện vào phù nhỏ, khiến cho nó có thể nhẹ nhàng rủ xuống, sau đó lại do người thân pháp khổ luyện hoặc thân thủ nhanh nhẹn leo lên, về phần trái cây như đào lê, không ngoài sớm đã giấu ở trên người.

Ném tứ chi, thân hình, đầu thì là thủ thuật che mắt mà thôi.

Bạch Huyền Ngọc chỉ cười không nói gì, hắn không giải thích.

Nam tử tên là Trương An lại lắc đầu nói:

- Hai vị thiếu gia nói sai rồi, chư vị quý nhân tưởng lầm rồi, nếu là thằng kỹ bình thường, ta nào dám bêu xấu trước mặt chư vị quý nhân, thằng kỹ này của ta không bình thường, nếu chư vị quý nhân xem cảm thấy không hay.

- Vậy cứ chặt bỏ đầu tiểu nhân xuống, coi như là tiểu nhân xin lỗi chư vị quý nhân.

- Đây chính là ngươi nói đấy nhé.

Hai mắt thanh niên họ Chu biến thành lạnh lùng, hắn lại nhìn về phía Bạch Huyền Ngọc:

- Bạch huynh, lời này nói rồi có tính không?

- Đương nhiên là có, đến lúc đó Chu huynh cảm thấy không hay, bản thân hắn không muốn chém, vậy ta cũng sẽ thay chư vị chặt đầu hắn xuống.

Sắc mặt Bạch Huyền Ngọc lạnh lùng nói.

- Được, vậy ta cũng muốn nhìn xem, ngươi có thể làm ra trò gì.

Thanh niên họ Chu phá lên cười.

Không ít người cũng lộ ra vẻ hứng thú xem kịch.

- Chư vị quý nhân, vậy giờ ta bắt đầu.

Trên mặt Trương An rất nhanh liền lộ ra vẻ bi ai nói:

- Nói ra cũng không sợ chư vị quý nhân chê cười, trước khi tiểu nhân tới, vị bà nương trong nhà ta, nàng không ngờ ở sau lưng ta thông đồng với hán tử, ài, thật sự là gia môn bất hạnh.

Mọi người trong Trang viên đều hơi sửng sốt, bọn họ không rõ hán tử tên là Trương An này vì sao trước khi biểu diễn thằng kỹ lại đột nhiên nói ra chuyện xấu trong nhà mình?

Lão bà của Trương An vụng trộm với hán tử thì có liên quan gì tới biểu diễn?

Trương An tiếp tục vẻ mặt đau khổ nói:

- Bởi vì việc này, ta đánh cho tiện nhân đó một trận, chư vị quý nhân, các ngươi nói ta làm như vậy có quá đáng không?

- loại nữ nhân như vậy, cho dù giết cũng không có gì quá đáng.

Có một nam tử cười lạnh nói.

- Giết nàng thì ta không dám cũng không nỡ.

Trương An thở dài:

- Sau khi ta đánh nàng một trận, kết quả nàng bỏ chạy, trước khi tới, ta đã tìm rất lâu, vẫn không tìm thấy nàng.

- Vậy ngươi đây là muốn biểu diễn thằng kỹ hay là muốn tìm bà nương nhà mình?

Thanh niên họ Chu bực mình nói.

- Vị quý nhân này đừng gấp.

Trương An chua chát nói:

- Ta đương nhiên là tới biểu diễn thằng kỹ, nhưng ta cũng một mực suy nghĩ bà nương nhà mình đang trốn ở đâu? Ta thật sự cho rằng ta đã tìm tất cả mọi nơi, ngay vừa rồi…

Trương An tạm dừng một chút, hai mắt hơi sáng lên nói:

- Ngay vừa rồi khi sắp, ta đột nhiên nhớ ra, có một nơi ta vẫn chưa tìm.

Hắn dùng tay chỉ lên trời:

- Đó chính là trên trời, bà nương nhà ta nói không chừng đang trốn ở trên trời.

Hắn nói bà nương nhà hắn đang trốn ở trên trời?

Mọi người lại ngây ra, sao có thể như vậy được? Sao người lại trốn ở trên trời?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...