Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1152: Chương 1152: Tử Yên Huyễ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lúc này bên trong trang viên đã tụ tập ba bốn mươi người.

Trương Lý Tiểu Hồ và Bạch Huyền Ngọc cũng tiến vào, nói chuyện với những người này, sau đó Bạch Huyền Ngọc vỗ tay hô to:

- Các vị.

Chỉ một thoáng, tất cả người trong trà hội đều dừng nói chuyện, nhìn về phía Bạch Huyền Ngọc.

Trên mặt Bạch Huyền Ngọc lộ ra nụ cười nói:

- Tối nay chư vị thiên tài thi vào lớp chữ Giáp tề tụ nơi này, là vinh hạnh của Bạch mỗ ta và Trương Lý huynh, tổ chức trà hội này, là muốn bất kể kết quả thi ra sao, chúng ta ở trên trường thi có lẽ là đối thủ, nhưng ở đây ít nhất cũng có thể làm bằng hữu.

Chu Phàm nghe Bạch Huyền Ngọc phát biểu, hắn cảm thấy nguyên nhân chưa chắc đã đơn giản như Bạch Huyền Ngọc nói, nói không chừng Bạch Huyền Ngọc và Trương Lý Tiểu Hồ đều mang ý đồ thu thập tình báo của người cạnh tranh.

Có điều dưới trường hợp này, chắc sẽ không ai ngốc đến độ lộ ra thực lực hoặc là cảnh giác, chẳng lẽ chỉ là một hồi trà hội có tính chất quan hệ hữu nghị thôi sao?

Chu Phàm không nghĩ nữa, hắn tới đây là để làm lá chắn cho hôn thê của Lý Cửu Nguyệt, chỉ cần Lý Trùng Nương không có việc gì, có thể thu thập được tình báo hay không không quan trọng.

- Bạch huynh, chỉ nói chuyện phiếm uống trà sao? Có chuẩn bị tiết mục đặc biệt gì cho chúng ta không?

Một thanh niên sắc mặt tái nhợt có chút mất kiên nhẫn cắt ngang Bạch Huyền Ngọc.

Bạch Huyền Ngọc không hề tức giận, chỉ cười nói:

- Chu huynh, tiết mục thì đương nhiên là có, nếu không sao dám mời Chu huynh tới đây, Chu huynh đã sốt ruột, vậy để ta cho người ra biểu diễn.

Bạch Huyền Ngọc nhẹ nhàng vỗ tay, người hầu trong trang viên hiểu ý, rất nhanh dẫn một tiểu nữ tử trang điểm đậm đi vào trong sân.

Tầm mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía nữ tử dáng người nhỏ nhắn này.

Nữ tử thản nhiên đón ánh mắt mọi người, nàng dường như sớm đã quen rồi.

- Vị này là Tần cô nương, Tần cô nương là quyệt nhân thân mang thiên phú đặc thù, ta nghĩ các vị đang ngồi không có ai là chưa nghe về quyệt nhân phải không? Cái này không cần ta giải thích nhiều làm gì.

Bạch Huyền Ngọc mỉm cười nói.

Có thể tham gia thi lớp chữ Giáp đều là thiên tài thiếu niên, đương nhiên có hiểu biết về quyệt nhân.

- Về phần Tần cô nương có thiên phú quyệt nhân gì, thứ cho ta giữ bí mật, hiện tại mời Tần cô nương biểu diễn một chút thiên phú quyệt nhân của nàng cho chúng ta.

Bạch Huyền Ngọc lại ra vẻ thần bí nói.

Nữ tử họ Tần đó mặc y bào rộng, hai tay hoàn toàn đút trong y bào, nàng cúi đầu với mọi người trong sân, sau đó hai tay áo xòe ra, nhảy múa.

Thân thể nàng ta thướt tha, nhảy là trường tụ vũ (điệu nhảy tay áo) uyển chuyển hàm xúc, hai tay áo du động như giao long.

Nhưng ở trong mắt các thế gia tử kiến thức sâu rộng, khiêu vũ thế này không khỏi lộ ra có chút đơn điệu.

Nhưng vào lúc này, trên đỉnh đầu nữ tử họ Tần bốc lên một đoàn sương khói màu tím, rất nhanh biến hóa ra một ảo tượng trong không trung, trong ảo tượng xuất hiện mấy chục nữ tử, cùng múa với nữ tử họ Tần, bay qua bay lại trong không trung, khiến người cảm thấy giống như đặt mình trong tiên cảnh trên trời.

Không ít người đều ngạc nhiên ngửa đầu nhìn ảo tượng nữ tử phi thiên đó.

Cho đến khi múa xong, hai tay áo nữ tử họ Tần thu lại, thi lễ với mọi người, phi thiên tiên nữ trong ảo tượng hóa thành khói tím bỗng nhiên toàn bộ đều thu vào trong thân thể nàng ta.

Lúc này mọi người mới hồi thần, nhao nhao vỗ tay.

- Đây là một loại thiên phú quyệt nhân tên là ‘Tử Yên Huyễn’ của Tần cô nương, ở trong chiến đấu, ngay cả địch nhân đều cũng khó có thể mê hoặc, nhưng cuộc sống không phải chỉ có chiến đấu, loại thiên phú quyệt nhân này trên đạo khiêu vũ lại rất độc đáo, tin rằng mọi người đều thấy rồi.

- Bạch huynh từ đâu tìm được kỳ nữ tử như vậy? Thực sự khiến người ta phải ca ngợi.

Có một nam tử nhìn nữ tử họ Tần, khen ngợi.

Trên mặt nữ tử họ Tần lộ ra nụ cười tươi tắn nói lời cảm tạ với nam tử.

- Đây là ta một lần ngẫu nhiên theo thương đội ra ngoài, ở Phi Hạc Huyện may mắn gặp được, mới mời Tần cô nương tới đây.

Bạch Huyền Ngọc vừa trả lời, vừa vẫy vẫy tay.

Nữ tử họ Tần lại thi lễ với mọi người rồi lui xuống.

- Bạch huynh, sao có thể để nàng đi được? Bảo nàng nhảy thêm một bài đi?

Vị thanh niên họ Chu đó vội vã thúc giục.

- Chu huynh, nàng đã biểu diễn một lần rồi, xem nữa cũng có ý nghĩa gì, Tử Yên Huyễn là không tồi, ta còn chuẩn bị tiết mục thứ hai thú vị hơn cho mọi người.

Bạch Huyền Ngọc lại cười nói với vẻ thần bí.

- Vậy mau bắt đầu đi.

Thanh niên họ Chu hơi sửng sốt, vội vàng nói.

Bạch Huyền Ngọc lại vỗ tay,

- Mang đồ ra.

Rất nhanh có bốn người hầu khỏe mạnh dùng hai cây gậy trúc dài nâng một cái lồng còn cao hơn người ra, lồng to dùng vải đen phủ lại, chỉ có thể lờ mờ nghe thấy từng đợt thú tiếng gào.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...