Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1151: Chương 1151: Bắt chuyện (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Chu huynh, ta muốn dẫn Trùng Nương đi làm quen với một số nữ tử, ta nghĩ ngươi sẽ không để ý chứ?

Ba người hàn huyên một lúc, Tôn Viễn Tình cười hỏi.

- Cái này chỉ cần xem ý của Trùng Nương.

Chu Phàm mỉm cười trả lời.

Lý Trùng Nương đương nhiên không có ý kiến, Tôn Viễn Tình rất nhanh liền dẫn theo Lý Trùng Nương dung nhập vào một đoàn thể nữ tử, các thiếu nữ nói cười vui vẻ.

Chu Phàm thấy không có việc gì, dứt khoát một mình ngồi cạnh bàn trong góc, rót cho bản thân một ly trà, ăn một chút điểm tâm.

Cũng không biết là xuất phát từ nguyên nhân đối địch hay là gì, trên trà hội ngược lại không có một nam tử nào đến nói chuyện với Chu Phàm.

Chu Phàm cũng không bận tâm, thí sinh phần lớn đều đến từ thế gia đại thương nhân, hắn không quá có hứng thú bắt chuyện với những người này, chỉ muốn quan sát thí sinh lớp chữ Giáp được coi là một lần mạnh nhất sẽ có kình địch nào?

Hắn từng nghe ba người Tào Diên Phóng nói, Đông Phương gia và Trương Lý gia đều có thiên tài Khí Khiếu Đoạn tham gia lớp chữ Giáp, hắn nghĩ Trương Lý Tiểu Hồ đó chắc không phải chính là võ giả thiên tài Khí Khiếu Đoạn của Trương Lý gia đó chứ?

Nhìn thì không giống… Có điều người không thể nhìn tướng mạo.

- Sao lại đúng là một mình ngươi ngồi ở đây ngẩn ngơ thế?

Khi Chu Phàm đang suy tư, bỗng nhiên nghe thấy một thanh thúy giống như chim hoàng oanh vang lên.

Hắn còn ngửi được mùi thơm.

Hắn ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện trên ghế bên cạnh có một thiếu nữ mặc trù y đỏ thẫm đang ngồi.

Dung mạo của thiếu nữ không bằng Lý Trùng Nương, nhưng cũng có một phen phong thái đặc biệt, nàng mặc xiêm y đỏ thẫm tạo cho người ta một loại cảm giác nhẹ nhàng như nước.

Nhất là giọng nói của nàng dễ nghe một cách thần kỳ.

Nàng nháy mắt mấy cái với Chu Phàm, dùng thanh âm trong trẻo đó, nói:

- Tiểu nữ tử Dạ Lai Thiên Hương, còn không biết tính danh của công tử?

- Chu Phàm.

Chu Phàm hơi ngẩn ra mới mở miệng nói.

Đây là ta bị bắt chuyện à? Chu Phàm có chút đắc ý nghĩ.

- Vừa rồi tiểu nữ tử nhìn thấy Chu công tử và vị Lý cô nương đó cùng đến? Các ngươi là quan hệ gì?

Dạ Lai Thiên Hương tò mò hỏi.

Thế giới này bắt chuyện trực tiếp như vậy sao? Chu Phàm oán thầm một câu, vẫn lịch sự hàm súc nói:

- Quan hệ bằng hữu.

- Thì ra là quan hệ bằng hữu, không biết là quan hệ tình lữ hay là quan hệ bằng hữu bình thường?

Dạ Lai Thiên Hương lại hỏi.

Chu Phàm hơi nhướng mày:

- Ta nghĩ cái này không liên quan gì tới Dạ Lai cô nương.

- Sao lại không liên quan?

Dạ Lai Thiên Hương có chút thở phì phì nói:

- Nếu nàng là nữ nhân của ngươi, ngươi phải quản nàng cho tốt, nàng đã cướp sạch sự nổi bật của bản cô nương tối nay rồi.

Nàng đoạt mất sự nổi bật của ta.

Chu Phàm nghe xong những lời này nhất thời cũng nghẹn lời, hắn không ngờ Dạ Lai Thiên Hương lại vì việc này, càng không ngờ Dạ Lai Thiên Hương nói chuyện trực tiếp như vậy.

Cho dù là thật, cũng không nên nói thẳng ra như vậy.

Chu Phàm nhìn thiếu nữ áo đỏ bên cạnh, không biết nên dùng loại thái độ nào để nói chuyện với nàng mới thích hợp, thiếu nữ áo đỏ lại che miệng cười khẽ:

- Nói đùa với ngươi thôi, ngươi nghiêm túc thế.

- Chu đại ca.

Lý Trùng Nương không biết lúc nào bước về tầm mắt của nàng lướt tới lướt lui trên người Chu Phàm và Dạ Lai Thiên Hương.

Dạ Lai Thiên Hương vội vàng đứng lên, nàng có chút hoảng loạn thi lễ với Lý Trùng Nương:

- Lý cô nương.

- Dạ Lai cô nương.

Lý Trùng Nương cũng mỉm cười.

Chu Phàm có chút kinh ngạc, không biết Lý Trùng Nương từ khi nào lại biết tên của Dạ Lai Thiên Hương này.

Hai má Dạ Lai Thiên Hương ửng đỏ, giống như bị người ta bắt được vụng trộm với nam tử vậy, nàng nhẹ giọng nói:

- Vậy ta không quấy rầy hai vị.

Dạ Lai Thiên Hương cất bước rời đi.

Dạ Lai cô nương này tới mạc danh kỳ diệu, đi cũng mạc danh kỳ diệu.

- Chu đại ca quen Dạ Lai cô nương trước rồi à?

Lý Trùng Nương ôn nhu hỏi.

- Không, vừa rồi ta ngồi ở đây, nàng lại đột nhiên tới tìm ta nói chuyện phiếm

Chu Phàm lắc đầu nói, hắn cũng cảm thấy mạc danh kỳ diệu.

Lý Trùng Nương chớp chớp mắt,

- Vậy có chút kỳ quái, vị Dạ Lai cô nương này lai lịch rất không đơn giản.

- Lai lịch gì?

Chu Phàm tò mò hỏi.

- Hiện tại vẫn chưa thể xác nhận.

Lý Trùng Nương lắc đầu,

- Nàng chắc không phải là thích Chu đại ca rồi chứ?

- Cái này…

Chu Phàm không ngờ Lý Trùng Nương lại đột nhiên nói như vậy, hắn ho khẽ một tiếng nói:

- Trùng Nương, ngươi có phải nghĩ quá xa rồi không? Ta cảm thấy nếu thật sự coi trọng ta giống như ngươi nói, vậy chỉ có một khả năng.

- Khả năng gì?

Lý Trùng Nương khó hiểu hỏi.

- Sở thích của nàng rất đặc biệt, thích nam tử đầu trọc.

Chu Phàm cười nói.

Lý Trùng Nương hơi ngẩn ra, nàng cắn răng, hai má hơi run run, cố nén không cười ra tiếng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...