Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1150: Chương 1150: Bắt chuyệ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Có điều ta và Bạch Huyền Thạch chỉ là một khúc mắc nho nhỏ, ngược lại là Đông Phương gia còn cường đại hơn Bạch gia một bậc mà phải đề phòng hơn mới được, hắn chính là đã giết Đông Phương Ngọc đến từ Đông Phương gia.

Cho dù chuyện đó đã sớm trôi qua, nhưng vẫn phải lấy cẩn thận làm đầu.

Lần trà hội này là Bạch Huyền Ngọc và Trương Lý Tiểu Hồ liên thủ tổ chức, bọn họ tương đương với chủ nhân, nói vài câu với hai người Chu Phàm rồi mời bọn họ vào trong, nói có không ít thí sinh của lớp chữ Giáp đã đến.

Chu Phàm và Lý Trùng Nương đi vào.

- Lý cô nương đúng là đẹp thật, cũng không biết là lai lịch gì?

Bạch Huyền Ngọc nhìn bóng lưng của Lý Trùng Nương, thấp giọng lẩm bẩm,

- Nếu không có bối cảnh gì, chỉ là nữ tử của thương nhân thì tốt biết mấy.

- Nhà ta chỉ có lão tổ xuất hành mới ngồi phù xa như vậy.

Trương Lý Tiểu Hồ ngẩng đầu nhìn chiếc phù xa đó của Trùng Nương, cười nhạo nói.

- Ta đương nhiên biết là không có khả năng, Trương Lý huynh không cần giễu cợt ta, yểu điệu thục nữ ai mà không thích?

Bạch Huyền Ngọc không tức giận mà cười nói.

- Ta mặc kệ ngươi có chủ ý gì, nhưng trà hội này ngươi bảo ta giúp ngươi, ngươi cũng đừng quên trả tiền.

Sắc mặt Trương Lý Tiểu Hồ lãnh đạm nói.

- Trương Lý huynh cứ yên tâm, Cao Tượng Huyện có rất nhiều thế gia, nhưng ai chẳng biết, cho dù là lão thái gia của Trương Lý gia, cũng không thể nợ tiền Trương Lý huynh mà không trả.

Bạch Huyền Ngọc cười khổ một tiếng nói.

Rất nhanh lại có khách đến, lúc này hai người mới không nói chuyện nữa, Bạch Huyền Ngọc cười cười chào hỏi từng khách, mà Trương Lý Tiểu Hồ thì vẫn xụ mặt giống như lúc trước.

Mà ở bên kia, Chu Phàm và Lý Trùng Nương đã đi vào trong trang viên, nội bộ trang viên rất rộng rãi, có một ao nhỏ, phía trên ao nhỏ có mấy tòa núi giả nước chảy róc rách, trên núi giả treo Dạ Quang Châu dùng để chiếu sáng, chiếu rọi cả trang viên sáng như ban ngày.

Đám người hầu đang bày trà, hoa quả, điểm tâm ở trên từng chiếc bàn tròn.

Có hơn mười người đã đến, đang chia làm từng đám nói chuyện với nhau.

Bọn họ nhìn thấy hai người Chu Phàm tiến vào, hướng tầm mắt tới, đương nhiên những ánh mắt đó phần lớn là dừng ở trên người Lý Trùng Nương.

Có điều không biết là không có cớ thích hợp, hay là xuất phát từ kiêu tử nên có chút rụt rè, trong nhất thời không ai đi tới quấy rầy.

Chu Phàm và Lý Trùng Nương đi đến cạnh một cái bàn nhẹ giọng nói chuyện phiếm.

- Thật sự không ngờ Trương Lý Tiểu Hồ đó lại là một nam tử.

Lý Trùng Nương cười khẽ nói.

Gương mặt hồ ly đó của Trương Lý Tiểu Hồ còn nữ nhân hơn cả nữ nhân, hơn nữa tóc dài còn để xõa sau lưng, nếu không phải lúc ấy Bạch Huyền Ngọc giới thiệu, mà Trương Lý Tiểu Hồ mở miệng nói giọng nam, Chu Phàm và Lý Trùng Nương đúng là không thể phân biệt ra.

- Ta cũng không ngờ.

Chu Phàm chẹp một tiếng nói, chỉ sợ cho dù là nữ tử cũng phải đố kỵ gương mặt hồ ly xinh đẹp đó.

- Chu đại ca, ngươi nói Trương Lý Tiểu Hồ liệu có phải là nữ phẫn nam trang không?

Lý Trùng Nương chớp mắt hỏi.

- Đây cũng không phải tiểu thuyết thoại bản, sao lại có những nữ phẫn nam trang nữ phẫn nam trang như vậy?

Chu Phàm cười nói.

Chỉ là Chu Phàm vừa nói xong, liền nghĩ tới chuyện cười lúc trước mình tưởng Lý Cửu Nguyệt là nữ, còn bởi vì hòn đá rách đó của Yên Chi là khiến hắn đến nay vẫn cảm thấy xấu hổ, khóe miệng hắn vì thế mà giật giật, cố nén xung động muốn ôm mặt.

Có điều rất nhanh hắn phát hiện nét cười trêu đùa trong mắt Lý Trùng Nương.

Trùng Nương đang cười… Chắc không phải là Lý Cửu Nguyệt kể chuyện này với nàng chứ? Lý huynh à Lý huynh, ngươi đã đáp ứng ta là không nói với ai, Chu Phàm có chút bực mình nghĩ, nhưng hắn không thể trực tiếp chất vấn Lý Trùng Nương, chỉ có thể làm như không có chuyện gì phát sinh.

- Trùng Nương, không ngờ ngươi còn tới sớm hơn ta.

Một nữ tử lộ mặc xiêm y màu xanh, trên mặt nở nụ cười đi tới.

- Vị này là…

Nàng lại nhìn về phía Chu Phàm tò mò hỏi.

Lần trước ở ngoài trường thi văn thí, có không ít người nhìn thấy Lý Trùng Nương mời Chu Phàm lên xe, nữ tử áo xanh cũng không ngoại lệ.

- Đây là nghĩa huynh Chu Phàm của ta.

Lý Trùng Nương ôn nhu nói,

- Chu đại ca, đây là Tôn Viễn Tình, bằng hữu vừa quen mà ta từng nói với ngươi.

- Chu huynh, chào ngươi.

Tôn Viễn Tình cười chào hỏi Chu Phàm.

- Tôn cô nương, chào cô.

Chu Phàm cũng cười khẽ gật đầu với Tôn Viễn Tình.

Trên đường đến, Lý Trùng Nương đã nói với Chu Phàm, Tôn Viễn Tình này đến từ đại thế gia Tôn gia của Cao Tượng Thành.

Ở Cao Tượng Huyện có ngũ đại thế gia, đệ nhất là Trương Lý gia, thứ hai là Đông Phương gia, thứ ba là Tào gia, thứ tư chính là Bạch gia, thứ năm chính là Tôn gia.

Trong đó Trương Lý gia mạnh nhất, một mực là đệ nhất thế gia, thứ hạng của bốn nhà còn lại cứ cách một đoạn thời gian sẽ có biến hóa.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...