Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1149: Chương 1149: Trà hội (2)
Trọng Điền nghĩ một chút rồi nói:
- Trường An này có thể là một địa danh hư cấu, dẫu sao đại khảo của chúng ta chính là có quy định, không cho phép lộ ra địa danh quá chi tiết, địa danh từ huyện thành trở xuống đều không được phép, thi nhân để phù hợp với áp vận của thi từ, cũng chỉ có thể hư cấu ra một địa danh.
- Về phần đài hoa cúc…
Trọng Điền trầm ngâm một chút rồi lắc đầu nói:
- Ta cũng có chút khó hiểu, chẳng lẽ là thi nhân tưởng tượng mình đứng ở trên một đình đài đầy hoa cúc mà viết?
Ba người lại thảo luận vài câu, cảm thấy hai điểm này đều không ảnh hưởng toàn cục.
- Hai vị, ta cảm thấy cho bài thơ này điểm tuyệt đối chắc không có vấn đề gì.
Trọng Điền cuối cùng cười cười nói.
Bất kể thơ này phải Đỗ Nê viết hay không, chỉ là cách dùng từ và lập ý khí phách, đã đáng cho điểm tuyệt đối rồi.
- Chúng ta cũng cho rằng như vậy.
Hai vị giáo thụ cười ha ha nói.
Một đề làm thơ mà điểm tuyệt đối, nhất định sẽ dẫn tới sự thẩm tra của đặc sứ triều đình, cho nên là chuyện rất cẩn trọng, nhưng bài hoa cúc hoa cúc viết khí phách mười phần này tuyệt đối có thể cho điểm tuyệt đối, không cần lo lắng thẩm tra.
Sau khi ba người thống nhất ý kiến, ở bên trên bài thi cho điểm tuyệt đối, tiếp tục phê chữa đề thơ của bài thi khác.
…
Vì sao không đổi Trường An trong bài thơ thành địa danh huyện thành quen thuộc với thời đại này?
Nguyên nhân cũng không chỉ như Trọng Điền nghĩ, trên trình độ rất lớn là Chu Phàm không hiểu thơ, đối với áp vận bằng trắc này lại chỉ biết lơ mơ, hắn sợ sửa lại, sẽ phạm một số sai lầm cấp thấp làm trò cười cho người trong nghề.
Về phần tên thơ là đài hoa cúc… Đó là bởi vì nguyên tác là “Bất đệ hậu phú cúc”, đại ý là sau khi thi rớt làm một bài thơ cúc, tên thơ như vậy khẳng định là không thể dùng, xuất phát từ tâm lý quái ác nào đó, Chu Phàm dứt khoát đổi thành đài hoa cúc.
Chu Phàm sau văn thí một mực trốn trong phòng khách sạn tu luyện.
Hắn lại dùng Nhất Khí Đan kết nối sáu đạo khí mạch, như vậy số khí mạch của hắn đã đạt tới hơn mười bảy đạo.
Đợi cho tới hoàng hôn ngày hôm sau hàng lâm, Chu Phàm rửa mặt thay quần áo xong không lâu, có tiểu nhị gõ cửa phòng hắn:
- Khách quan, có một vị nam tử mặt đen tìm ngươi, nói là mời ngươi phó ước.
- Ta biết rồi, ngươi nói với hắn ta lập tức xuống ngay.
Chu Phàm vừa cầm lấy đao gỉ, phù đại trên bàn vừa nói.
Cho dù cái gọi là trà hội, nhưng thân là võ giả, trên người không thể không mang theo vũ khí, dẫu sao trên trà hội đều là võ giả, vẫn phải tránh cho một số bất ngờ phát sinh.
Đương nhiên Đức Tự Đao quá lớn, hắn vẫn cất Đức Tự Đao vào trong Trữ Vật Thư.
Chu Phàm xuống lầu, đến cửa khách sạn, lại thấy chiếc phù xa xa hoa đó.
- Chu đại nhân, mời.
Đại hán mặt đen cười nói với Chu Phàm.
Chu Phàm vào phù xa, Lý Trùng Nương ở bên trong xe mỉm cười thi lễ chào:
- Chu đại ca.
Tối nay Trùng Nương mặc vài dài, vấn tóc, dáng người thướt tha yểu điệu, bớt đi một chút lãnh ý lúc lần đầu gặp, mang theo phong cách nghịch ngợm.
Bên trong xe khắc hỏa phù đặc thù, rất ấm áp.
Trên thực tế cho dù là không có hỏa phù, với thể chất của người mà nói, cho dù ăn mặc đơn bạc một chút, chút hàn ý này vẫn chưa thể khiến võ giả cảm thấy rét lạnh.
Chu Phàm và Trùng Nương ngồi xuống nói chuyện phiếm, hai người chỉ là lần thứ ba gặp mặt, đề tài nói chuyện cũng rất rộng, phong thổ của Đại Ngụy triều nàng đều có thể thuận miệng nói ra.
Kiến thức của nữ tử này không thua gì Lý huynh, nghĩ chắc sau khi thành thân với Lý huynh, cũng hợp chuyện, sắt hòa minh chắc là không có vấn đề, không giống con chó độc thân đáng thương như ta, không đúng, ta ngay cả con chó độc thân bình thường cũng không bằng, bởi vì ta hiện tại chính là một con chó độc thân có hài tử, cho dù hài tử là một quả trứng không nở ra được.
Chu Phàm có chút tư duy phát tán nghĩ.
Cũng thông qua cuộc nói chuyện này, Chu Phàm mới biết, Trùng Nương ở trong một đại trạch Lý gia lưu lại ở Cao Tượng Thành, bên trong người hầu thành đàn, lại chỉ hầu hạ một mình nàng, nàng khuyên Chu Phàm cũng chuyển tới ở cùng.
Chu Phàm uyển chuyển cự tuyệt.
Phù xa rất nhanh dừng lại trước một trang viên.
Trước cửa trang viên có hơn mười chiếc phù xa đỗ trước cửa.
Chu Phàm và Trùng Nương cùng nhau từ trên xe đi xuống, tới trước cửa trang viên.
Về phần mã phu mặt đen thì ở lại, trông coi xe ngựa.
Theo Lý Trùng Nương nói, mã phu mặt đen đó là gia phó trung thành của Lý gia, tên là Lưu Tam Hỏa, là một võ giả thực lực không tầm thường, bình thường phần lớn là do hắn bảo vệ an toàn cho Trùng Nương.
Về phần cảnh giới thế nào, Trùng Nương không nói, Chu Phàm cũng không hỏi.
Hai người đi tới cửa, ở cửa có một nam một nữ đang đứng, nam nữ nhìn thì tuổi không quá hai mươi, nam tuấn nữ tiếu, nhìn giống như một đôi bích nhân.
Có điều đặc biệt nhất là nữ tử mặc một thân áo trắng của nam tử, mặt nàng hơn nhọn, mắt hẹp dài xếch lên, ánh mắt lưu động hết sức mê người, mặt hồ ly trời sinh.
- Hoan nghênh hai vị.
Nam tử thanh niên lại mặt mày tươi cười chắp tay nói:
- Không biết xưng hô thế nào?
Lần trà hội này chủ yếu là thí sinh lớp chữ Giáp của thế gia thương nhân hoặc là thí sinh thực lực cường đại mới được mời tham gia.
- Lý Trùng Nương.
Lý Trùng Nương cười nói,
- Vị này là nghĩa huynh của ta Chu Phàm.
Chu Phàm cũng hơi ôm quyền với hai người.
- Thì ra là Lý cô nương, lần trước được gặp ở trường thi, thực sự là ngỡ như người trời.
Nam tử thanh niên cười nói:
- Vừa rồi ta còn đang nghĩ tối nay liệu có được nhìn thấy Lý cô nương không, không ngờ Lý cô nương đã tới, ta là Bạch Huyền Ngọc của Cao Tượng Bạch gia, vị bên cạnh ta là đệ nhất công tử Trương Lý công tử đại danh đỉnh đỉnh của Cao Tượng Thành chúng ta.
- Chào hai vị.
Trương Lý Tiểu Hồ hờ hững nói.
Chu Phàm và Lý Trùng Nương đều hơi sửng sốt, bọn họ không ngờ nữ tử mặt hồ ly đó lại là một nam tử, hơn nữa họ Trương Lý này rất hiếm thấy, rất rõ ràng đến từ đệ nhất thế gia Trương Lý gia của Cao Tượng Huyện.
Chu Phàm và Lý Trùng Nương rất nhanh liền thu liễm cảm xúc kinh ngạc trên mặt, gật đầu chào hỏi vị đệ nhất công tử của Cao Tượng Thành này.
Về phần Bạch Huyền Ngọc đã tự giới thiệu, ở Cao Tượng Thành cũng chỉ có một Bạch gia.
Cũng không biết Bạch Huyền Ngọc này và Bạch Huyền Thạch từng một lần giao thủ với ta là quan hệ gì? Chu Phàm thầm nghĩ.